Lãng phí bằng đại học? Thứ tư, 20/5/2026, 00:00 (GMT+7) "Học đại học ra chỉ để làm việc này thôi sao? Đúng là lãng phí tiền bạc của bố mẹ". Đó là lời dẫn nhập đoạn video về một cô gái Singapore quay về làm thợ sau khi chán công việc văn phòng.Câu chuyện phía sau khá thú vị.Codi tốt nghiệp ngành Ngôn ngữ Anh tại Đại học Quốc gia Singapore, một trong những ngôi trường danh giá nhất châu Á. Cô từng làm việc tại một quỹ tăng tốc khởi nghiệp, trước khi quay về xưởng sửa chữa lốp xe của gia đình - nơi đang gánh nợ gần nửa triệu USD. Cô bắt đầu từ vị trí thấp nhất trong xưởng, học từng kỹ năng cơ khí xe hơi, rồi dùng TikTok để kéo khách hàng, thiết kế kế hoạch cắt giảm chi phí và dần vực dậy công việc kinh doanh.Ai gọi đó là "lãng phí"?Xã hội đang áp đặt một kịch bản mặc định: học chăm chỉ, lấy bằng, mặc đồ công sở và leo lên các bậc thang thăng tiến ở doanh nghiệp. Nếu chọn cầm cờ-lê hay búa, người ta nhìn bạn như thể "bạn đã thất bại".Nhưng quan điểm đó đang vụn vỡ dưới sức ép của thực tế.Làn sóng sa thải hàng loạt trong lĩnh vực công nghệ, tài chính, truyền thông kéo dài suốt từ 2022 đến nay. Trí tuệ nhân tạo đang thu hẹp hàng loạt vị trí lập trình sơ cấp, phân tích dữ liệu cơ bản, viết nội dung và dịch thuật thô. Những vị trí cao cấp hơn vẫn đang tuyển người, nhưng đòi hỏi nhiều năm kinh nghiệm. Sinh viên đại học lấy đâu ra 3-5 năm kinh nghiệm ở những vị trí đó?Ở phía ngược chiều, thợ tay nghề cao đang được săn đón ráo riết. Theo dữ liệu việc làm từ Anh, mức lương trung bình của sinh viên mới ra trường là hơn 32.000 bảng Anh, trong khi nhóm ngành xây dựng là 42.000 bảng Anh, riêng thợ điện và thợ sửa ống nước ở mức trên 47 nghìn bảng.Con số ở Mỹ tương tự. Theo công ty cung cấp dữ liệu nhân sự ADP, thu nhập khởi điểm của nhân sự mới vào ngành xây dựng tại Mỹ đã vượt qua thu nhập khởi điểm của nhân sự mới trong lĩnh vực dịch vụ chuyên nghiệp.Người trẻ, điển hình là Gen Z, đang phản ứng với bối cảnh. Tờ Wall Street Journal gọi thế hệ này là "thế hệ đeo túi đồ nghề" (Toolbelt Generation). Số học sinh đăng ký vào các trường nghề tăng 16% vào năm ngoái. Số chọn nghề xây dựng và bảo trì hệ thống điều hòa không khí, sửa chữa xe tăng lần lượt 23% và 7% kể từ năm 2022, trong khi tỷ lệ nhập học đại học chỉ tăng 1,2%, theo National Student Clearinghouse - công ty chuyên về dữ liệu giáo dục ở Mỹ.Điều thú vị nhất trong làn sóng này không phải là người trẻ bỏ đại học để học nghề, mà là những người mang cả hai thứ để kiến tạo sự nghiệp của mình.Công việc kỹ thuật hiện đại không còn là lao động chân tay thuần túy. Một xưởng sản xuất ngày nay vận hành robot, tích hợp cảm biến và thiết bị bay không người lái, đối mặt với biến động chuỗi cung ứng toàn cầu và phải am hiểu chuyển đổi xanh để tiếp cận tín dụng ưu đãi. Người thợ lành nghề nhưng thiếu tư duy quản trị sẽ bị bỏ lại phía sau trong môi trường đó. Ngược lại, người có bằng đại học nhưng thiếu kinh nghiệm thực tế sẽ không thể vận hành một cơ sở sản xuất hiệu quả chỉ bằng lý thuyết.Nước Anh, nơi tôi đang sống, đang thử nghiệm một số mô hình chính sách đáng chú ý. Thay vì bơm tiền để tăng số lượng sinh viên, chính phủ khuyến khích các chương trình đại học cho phép học sinh thực tập tại doanh nghiệp kỹ thuật trước (apprenticeship), rồi mới quay lại đại học hoàn thành bằng sau, với phần lớn học phí được doanh nghiệp tài trợ. Các quỹ giáo dục điều hành dành riêng cho chủ doanh nghiệp vừa và nhỏ trong khối kỹ thuật bắt đầu được triển khai, giúp người thợ giỏi tiếp cận tư duy quản trị từ các trường kinh doanh hàng đầu với chi phí hợp lý.Tiền đến từ đâu? Từ việc giảm tài trợ cho các ngành học không tạo ra giá trị thực tiễn, và chuyển sang tài trợ cho những giảng viên đại học sẵn sàng "xắn tay" giải quyết vấn đề cùng doanh nghiệp. Họ được giảm giờ giảng nếu được cấp tiền tham gia "cọ xát thực tế" và chuyển giao tri thức với cộng đồng bên ngoài, bao gồm doanh nghiệp (gọi là "engagement" - một trong những tiêu chí mới để đánh giá thăng tiến trong đại học).Một bạn cũ của tôi là người đang minh chứng chính sách này có thể đi đúng hướng. Anh từng làm tài chính ở London, quyết định mua lại một nhà xưởng đang đi xuống ở miền Bắc và vực dậy nó bằng tư duy tài chính của mình. Anh biết bóc tách từng hạng mục chi phí, kiểm soát dòng tiền, tối ưu chuỗi cung ứng và triệt tiêu những "điểm mù" mà người thợ lâu năm không thấy, như quản lý hàng tồn kho sai cách hay lãng phí thời gian chết của máy móc. Anh dùng nhiều thiết bị bay không người lái (drone) thương mại giá chưa đến 300 bảng bán trong các tiệm đồ chơi để giám sát các "góc chết" trong khâu sản xuất.Đại học không chỉ đào tạo người viết báo cáo hay làm slide trình bày. Môi trường đó rèn luyện tư duy phản biện, kỹ năng giải quyết vấn đề dưới áp lực thời gian, khả năng đàm phán và định hướng chiến lược. Những kỹ năng này không biến mất khi bạn đeo túi đồ nghề vào. Chúng trở thành lợi thế cạnh tranh mới cho một xưởng sản xuất, một cửa hàng sửa chữa hay một công trình xây dựng.Những câu chuyện và chuyển động chính sách này giúp tôi nhận ra: không bắt buộc phải chọn một trong hai, học đại học hay là học nghề. Có thể sự kết hợp cũng là một đáp án.AI không thể tải về để sửa đường ống nước bị vỡ. Robot chưa thể thay thế người thợ trong những không gian phức tạp, ít có tiền lệ. Nhưng người thợ thiếu tư duy kinh doanh khó trụ vững trong một thị trường mà chi phí nguyên liệu, lãi suất và tiêu chuẩn kỹ thuật thay đổi từng tháng.Học đại học chưa bao giờ là lãng phí trừ khi bạn trở thành những xác sống giảng đường. Học nghề cũng chưa bao giờ nên đem lại "mặc cảm thất bại". Xã hội rồi đây sẽ ngừng phân chia thế giới thành "học đại học" và "học nghề" như thể đó là hai lựa chọn đối lập.Hồ Quốc Tuấn Link bài viết: https://vnexpress.net/Lang-phi-bang-dai-hoc-5075867.html Facebook Google Tweet Danh mục tin tức Tin tức liên quan Kiếm tiền từ nỗi cô đơn Điều làm tôi chú ý ở một trung tâm thương mại Aeon tại Tokyo là quy mô của khu dành cho thú cưng. Giới hạn của quyền cha mẹ Một đứa trẻ ba tuổi được đưa vào phòng cấp cứu Bệnh viện Đại học Y Hà Nội với cơ thể đầy thương tích. Tiếng Việt sáo ngữ Tôi vừa đọc tin tuyển sinh ngành mới của một trường đại học. Sông Hồng: dải đất hay dòng nước? Có những ngày tháng 8, sông Hồng đỏ như gạch non. Nước dâng nhanh, xóa sạch bãi cát, áp sát chân đê, ngập ngang cửa sổ những căn nhà ngoài bãi. Đốt nóng bằng điều hòa Văn phòng của tôi nằm trên đường Lê Duẩn ở phường Sài Gòn, một tòa nhà kính có hệ thống điều hòa trung tâm chạy gần như cả ngày. Bất bình đẳng điều hòa Một đồng nghiệp ở Việt Nam hỏi tôi về một loại áo, được quảng cáo là “áo điều hòa công nghệ Nhật Bản”. 'Kỳ thi sống còn' của con tôi Vào buổi sáng con tôi thi kỳ cuối quyết định của năm nhất Y khoa, căn nhà gia đình bạn cho ngủ nhờ gần trường Paris-Saclay có bốn lần báo thức. Quay mặt ra sông Hồng Ngày 11/9/2024, giữa lúc cơn lũ do bão Yagi lên mức đỉnh, nhìn cảnh nước dâng ngập các khu dân cư ngoài đê, tôi viết bài báo “Sông Hồng nước lên to”. Học bơi, học nổi Tôi lớn lên ở thành phố và chưa từng được học bơi bài bản. Trong nhiều năm, điều đó không phải vấn đề lớn, cho đến khi tôi có con. Mỗi lần đưa con đi biển hay du lịch ở những vùng sông nước, tôi luôn bồn chồn, lo lắng. Tin giả 'giá 50 triệu' Chủ doanh nghiệp tìm đến tôi sau khi công ty anh bị một tài khoản Facebook đăng tin sai sự thật, gây hiểu nhầm rằng họ cố ý lừa dối khách hàng. Bài viết lan nhanh. Đối tác trì hoãn ký hợp đồng. Bạn hàng cũ ngại nghe máy. Nhậu, kiếm tiền và nằm viện Chỉ trong hai tuần, tôi sút mất 15 kg, không phải nhờ kỷ luật, mà vì một biến cố sức khỏe. Bỏ cuộc vì giá nhà Có một phép tính mà rất nhiều người trẻ Việt Nam đang âm thầm làm - rồi âm thầm bỏ cuộc. 'Bóc lột' trên YouTube Cuối năm ngoái, tôi hỗ trợ pháp lý cho một nghệ sĩ chống lại hành vi xâm phạm quyền sở hữu công nghiệp với một doanh nghiệp khai thác nội dung số. Phim tổng tài và cái hũ vô tri Tôi hỏi người bạn - tiến sĩ, hiệu trưởng một trường đại học lớn phía Nam - rằng anh thường làm gì sau giờ làm việc. Xem tất cả