Ngoại hình khó tin của nữ vận động viên tử tạ ở tuổi 70

Bà Anjali Hazari chuẩn bị dự thi giải vô địch cử ta vào ngày 11/4. Ảnh: Jonathan Wong.
Ở tuổi 70, khi nhiều người chọn sống chậm lại, bà Anjali Hazari, một giáo viên đã nghỉ hưu tại Hong Kong (Trung Quốc), vẫn tiếp tục thử thách bản thân theo cách ít ai ngờ tới. Bà trở thành vận động viên cử tạ, bất chấp tiền sử loãng xương, phẫu thuật đầu gối và nhiều vấn đề sức khỏe khác.
Nhiều lần chấn thương
Theo South China Morning Post, hành trình của bà Anjali Hazari bắt đầu từ hơn bốn thập kỷ trước, khi chuyển đến Hong Kong sau khi kết hôn. Những ngày đầu sống trên một con tàu neo ngoài cảng, việc chạy bộ vào thành phố trở thành cách di chuyển thuận tiện nhất. Từ thói quen đó, bà dần bước vào con đường chạy bộ chuyên nghiệp, tham gia hàng chục giải marathon và các cự ly dài tại nhiều quốc gia.
Trong suốt nhiều năm, chạy bộ không chỉ là thể thao mà còn là cách bà Anjali Hazari đối diện với cuộc sống. Bà tự học bằng cách đọc sách, tự xây dựng kế hoạch tập luyện trong bối cảnh chưa có Internet hay các chương trình huấn luyện sẵn có. Giữa công việc giảng dạy và chăm sóc gia đình, bà duy trì thói quen chạy đều đặn, mỗi tuần từ 30 đến 40 km, tham gia hơn 60 cuộc đua lớn nhỏ.

Vóc dáng cân đối, khỏe khắc của nữ vận động viên cử tạ ở tuổi 70. Ảnh: Jonathan Wong.
Tuy nhiên, những năm tháng "mài chân" trên đường chạy cũng để lại không ít hệ lụy. Các chấn thương tích lũy dần, đặc biệt ở đầu gối, buộc bà phải trải qua nhiều lần phẫu thuật. Đến tuổi 62, tình trạng thoái hóa khớp khiến bà phải dừng chạy marathon.
Chưa dừng lại ở đó, người phụ nữ tiếp tục đối mặt với nhiều biến cố sức khỏe. Một lần phát hiện tiểu ra máu tưởng chừng không nghiêm trọng, nhưng sau khi kiểm tra, bác sĩ phát hiện bà có khối u buồng trứng. Dù là u lành, bà vẫn phải trải qua phẫu thuật để xử lý. Sau đó, bà còn được chẩn đoán loãng xương và rối loạn tuyến cận giáp, khiến canxi bị “rút” khỏi xương, làm xương yếu đi đáng kể.

Hazari tập luyện tại khu phức hợp Trung tâm Thể thao Stanley Ho ở Pok Fu Lam. Ảnh: Jonathan Wong.
Dù vậy, thay vì dừng lại, người phụ nữ chọn cách thích nghi. Khi không thể chạy, bà chuyển sang leo núi. Ở tuổi 67, bà chinh phục đỉnh Kang Yatse II cao hơn 6.200 m tại Ấn Độ, sau đó tiếp tục leo núi Kilimanjaro - đỉnh cao nhất châu Phi.
Năm 2025, trong một cuộc đua 10 km tại Taiping (Malaysia), đầu gối phải của bà bất ngờ gặp chấn thương. Sau ca phẫu thuật tiếp theo, các bác sĩ đưa ra khuyến cáo rằng hành trình chạy bộ và leo núi của bà gần như phải khép lại. Thậm chí, phương án thay khớp gối cũng được đặt ra, nhưng người phụ nữ đã từ chối.
Thay vì chấp nhận giới hạn đó, bà chọn cách tiếp cận khác. “Tôi nhận ra rằng hông và cổ chân khỏe chính là chỗ dựa tốt nhất cho đầu gối. Tôi muốn thử xem điều gì sẽ xảy ra nếu tăng cường sức mạnh cho các cơ và dây chằng xung quanh trước”, bà chia sẻ.

Hiện tại, bà có thể deadlift 115 kg và bench press 40 kg. Ảnh: Jonathan Wong.
Trở thành vận động viên cử tạ ở tuổi 70
Bà bắt đầu điều trị bằng phương pháp huyết tương giàu tiểu cầu (PRP), sử dụng chính máu của mình, tách lấy tiểu cầu rồi tiêm trở lại nhằm hỗ trợ phục hồi mô. Song song đó, bà tìm đến huấn luyện viên thể lực Kedar Deshmukh để xây dựng chương trình tập luyện từ xa.
Theo ông Deshmukh, nếu cơ thể không được “tải” bằng các bài tập sức mạnh, mật độ xương và khối cơ sẽ dần suy giảm theo thời gian. Từ định hướng này, ông thiết kế cho bà một chương trình tập trung vào tăng cường nhóm cơ phía sau, phát triển sức mạnh cơ đùi và cơ mông, đồng thời cải thiện khả năng giữ thăng bằng và kiểm soát vận động.
Kết quả đến theo cách khá bất ngờ. “Trái với suy nghĩ thông thường, squat một chân lại giúp giảm đau đầu gối. Giờ đây tôi không còn đau nữa, thậm chí còn cảm thấy khỏe hơn trước”, bà nói.
Hiện tại, bà có thể deadlift 115 kg và bench press 40 kg, đồng thời duy trì các bài tập Pilates và rèn luyện độ linh hoạt. Ngày 11/4, bà dự kiến tham gia giải vô địch cử tạ Hong Kong 2026 ở hạng mục mở, đánh dấu một cột mốc mới trong hành trình thể thao của mình.
Anjali Hazari đang duy trì chế độ nhịn ăn gián đoạn, tập trung vào hai bữa chính giàu protein trong khoảng 6-7 giờ mỗi ngày, đồng thời vẫn cho phép bản thân “linh hoạt” đôi chút với những món yêu thích.
Trong suốt hành trình ấy, hai người con của bà là Akhil và Akanksha đã lớn lên cùng hình ảnh người mẹ luôn tập luyện, hồi phục sau chấn thương rồi bắt đầu lại, hết lần này đến lần khác. “Mẹ tôi là hiện thân của ý chí kiên cường,” Akhil nói.
Với bà, vận động là một phần không thể thiếu của cuộc sống. “Tập luyện chính là một dạng ‘thuốc’. Khi không thể chạy, tôi leo núi. Khi không thể leo núi, tôi tập tạ. Tôi không để câu chuyện của mình dừng lại ở những điều không thể làm được”, bà chia sẻ.
Kỳ Duyên
29 phút trước
1 giờ trước
16 phút trước
4 giờ trước
15 phút trước
1 giờ trước
1 giờ trước
1 giờ trước
1 giờ trước
1 giờ trước
1 giờ trước