🔍
Chuyên mục: Tình yêu - Hôn nhân

Chùm thơ 'Gia đình' của Trần Phương Hồng Điểu

2 giờ trước
Gia đình không chỉ là nơi mỗi con người được sinh ra, mà còn là điểm tựa tinh thần để trở về sau mọi thăng trầm của cuộc sống. Sáu bài thơ trong chùm thơ 'Gia đình' của tác giả Trần Phương Hồng Điểu là những lát cắt bình dị nhưng giàu chiều sâu về tình cha mẹ, mái ấm, ký ức tuổi thơ và giá trị của sự đoàn viên. Bằng ngôn ngữ gần gũi, giàu hình ảnh và cảm xúc, tác giả nhắc người đọc rằng, sau mọi danh lợi và những chuyến đi dài của cuộc đời, bình yên vẫn luôn bắt đầu từ hai tiếng: gia đình.

Ảnh minh họa

Có những giá trị không cần phải tìm kiếm ở nơi xa. Chỉ khi bước qua đủ những nẻo đường đời, con người mới nhận ra điều quý giá nhất vẫn là mái nhà có cha mẹ đợi chờ, có bữa cơm giản dị, có tiếng gọi thân thương và khoảng sân lưu giữ ký ức tuổi thơ. Chùm thơ “Gia đình” của Trần Phương Hồng Điểu được viết từ chính những điều bình dị ấy.

Sáu bài thơ với sáu cách tiếp cận khác nhau nhưng cùng hội tụ ở một mạch cảm xúc xuyên suốt: gia đình là cội nguồn của yêu thương, là nơi hình thành nhân cách, là điểm tựa tinh thần và cũng là bến đỗ cuối cùng của mỗi đời người.

1. DUYÊN NHÀ

Ta về nương dưới hiên tranh

Mẹ cha ngồi đợi bạc màu tóc xanh

Đường trần trút gánh lợi danh

Sẻ chia cay đắng mới thành nếp gia.

Mái nhà Cha chắn phong ba

Mẹ gom hạt mót, vượt qua cái nghèo

Một đời gánh vác gieo neo

Chắt chiu máu thịt, chống chèo nuôi con.

Nhà là mái ấm sắt son

Mài đi ích kỷ, vẹn tròn nếp xưa

Học nhường nhịn những ngày mưa

Học thương nhau giữa nắng trưa hồng trần.

Cùng nhau rèn sửa bản thân

Đắp bồi nguyên khí, gột dần sân si

Nhà cùng chung hướng đường đi

Cùng chung lý tưởng, cùng trì chữ An.

Mặc cho sóng gió gian nan

Mái nhà giữ lửa tâm càng an nhiên

Đường đời vạn nẻo truân chuyên

Chung tay vững bước, vẹn duyên một đời!

2. THỀM NHÀ

Căn nhà nhỏ nằm nép dưới giàn bầu

Nơi nuôi lớn những giấc mơ thuở nhỏ

Cha cõng con qua những mùa mưa đổ

Mẹ chở che trước ngọn gió heo may.

Năm tháng đi qua trên những luống cày

Lưng Cha mỏi, chân bùn che vết sẹo

Mẹ chắt chiu từng củ khoai khô héo

Nuôi lớn con bằng hạt muối, rau, cà.

Con lớn khôn rồi đi học đường xa

Giữa phố thị đèn hoa giăng ngập lối

Mỗi bước chân cứ ngược xuôi gấp vội

Giữa dòng đời ai kịp nhớ thương ai.

Chợt nhớ làm sao luống cải, vườn rau

Thương bóng Cha trầm tư khi chiều xuống

Nhớ dáng mẹ gầy nghiêng bên bến nước

Ngóng đứa con xa mỗi độ đông về.

Sau vạn dặm đời lấm láp nẻo quê

Con lại trở về bên thềm nhà cũ

Thế gian ngoài kia dẫu nhiều giông tố

Về lại nhà, giông bão hóa bình yên.

3. BÌNH YÊN

Con về nương náu mái nhà

Bỏ ngoài cánh cửa bôn ba dặm dài

Áo cơm đè nặng trên vai

Về nghe tiếng võng nhịp hai êm đềm.

Mẹ ngồi vá lại màn đêm

Cha ngồi khơi ấm êm đềm khói bay

Thương từ vết xước bàn tay

Nuôi con lớn giữa những ngày bão giông.

Nửa đời mải miết hoài mong

Đua chen danh lợi giữa dòng ngược xuôi

Nào hay hạnh phúc trên đời

Nằm trong ánh mắt, nụ cười mẹ cha.

Con quỳ tạ lỗi ngày qua

Đường xa mải miết bóng nhà đánh rơi

Thế gian tính toán lỗ lời

Về nhà chỉ có nụ cười bao dung.

4. NƯƠNG

Khói bếp nhà ai nhuộm nắng trưa,

Tiếng gà đánh thức tuổi ngây ngô

Sáo diều thả gió lưng trời rộng

Cõng vọng lời ru thuở dại khờ.

Mâm cơm Mẹ dọn nặng tình thương

Rau muống, dưa cà, đượm khói vương

Chị nhường em củ khoai vùi bếp

Ấm nét môi cười vị gió sương.

Những hôm trăng sáng tỏ ngoài hiên

Chị em nằm đếm ánh sao đêm

Cha ngồi quạt mát ru cơn gió

Mẹ vá áo sờn, sợi chỉ mềm.

Đường xa mỏi bước chân bôn ba

Con lại tìm về nương bóng cha

Vẫn ánh trăng quê, lời mẹ dặn:

Bão dừng ngoài cửa đó là nhà!

5. N - H - À (NHÀ)

N - là Nếu tâm ta còn động loạn

Chạy theo trần, tìm kiếm chút hư hoa

Mải mê đuổi phương ngoài tìm mái ấm

Có ngờ đâu, bão táp tại lòng ta.

H - là Hãy quay về nương hơi thở

Học cách buông, rũ bỏ hết sầu lo

Tâm tĩnh lặng, đất trời liền rộng mở

Hiểu và thương, đời tự khắc vuông tròn.

À - ra thế, ngôi nhà chân thật ấy

Chẳng nằm nơi gạch đá với tường vôi

Chính là An, tự tại giữa dòng trôi

Lòng an định đâu cũng là nhà cả.

6. MÂM CƠM MẸ ĐỢI

Con đi gánh vác chữ "danh",

Để quên góc bếp hiên tranh năm nào

Đêm nay gió lạnh bờ ao

Thương về thuở nhỏ, nghẹn ngào tuổi thơ.

Mâm cơm ngày ấy đơn sơ

Canh rau chan giọt mồ hôi mặn mòi

Hạt cơm Mẹ mót bên đời

Chị em nhường nhịn tiếng cười sẻ chia.

Trời tuôn mưa gió đầm đìa

Củ khoai bẻ nửa sớm khuya ấm lòng

Mẹ cha thức trọn canh đông

Chống chèo qua những bão giông đoạn trường.

Mẹ gom nước mắt làm đường

Nuôi con khôn lớn, dặm trường bay xa

Nhìn về nẻo cũ quê nhà

Mâm cơm giờ chỉ Mẹ già ngồi trông.

Bóng chiều đổ xuống mênh mông

Mẹ ngồi đối diện khoảng không lặng thầm

Hoàng hôn mờ mịt căn phòng

Đèn khuya một bóng, Mẹ mong con về...

Con đi bạc tóc sơn khê

Mâm cơm thuở nhỏ lối về mẹ trông

Dẫu thu thế giới vào lòng

Làm sao mua lại khoảng không Mẹ ngồi!

Trần Phương Hồng Điểu













Home Icon VỀ TRANG CHỦ