Bài mẫu viết thư UPU lần thứ 55: Kết nối con người trong thế giới số
Dưới đây là bài mẫu viết thư UPU lần thứ 55:
Thân gửi người bạn ở thời cổ đại,
Tớ không biết lá thư này sẽ đến tay cậu bằng cách nào, nhưng tớ vẫn muốn viết thư gửi tới cậu bởi tớ tin rằng, dù ở thời đại nào, con người cũng luôn mong được kết nối với nhau.
Để nhận được một lá thư như thế này, cậu phải chờ đợi bao lâu? Vài ngày, vài tuần hay vài tháng? Có khi nào cậu hồi hộp đếm từng ngày chỉ để chờ đợi một dòng chữ quen thuộc và để biết ở một nơi xa, vẫn có người vẫn nhớ đến mình?
Ở thời của tớ, chỉ cần một cái chạm nhẹ vào màn hình, tin nhắn sẽ được gửi đi ngay tức thì. Nhưng dù nhanh hơn rất nhiều, chúng tớ lại ít kiên nhẫn chờ đợi nhau hơn.
Với các cậu, hẳn mỗi lá thư sẽ rất đáng quý. Đó là nơi để giãi bày, gửi gắm tình cảm. Người ta viết chậm, đọc kỹ và giữ thư như một báu vật. Còn ở thời đại của tớ, tin nhắn đến rồi đi rất nhanh, có khi chưa kịp đọc kỹ đã trôi mất giữa hàng trăm thông báo khác.

Con người luôn có mong muốn giống nhau là được chia sẻ, kết nối. Ảnh minh họa
Chúng tớ có hàng trăm, thậm chí hàng nghìn “bạn bè”, nhưng lại dễ cảm thấy cô đơn. Có những lúc ngồi cạnh nhau, mỗi người lại nhìn vào một chiếc điện thoại. Chúng tớ ở gần nhưng tâm hồn thì xa. Khi ấy, tớ chợt nghĩ đến cậu. Có lẽ, chính guồng quay chậm rãi đã khiến con người trong thời đại của cậu biết trân trọng nhau hơn.
Thế nhưng dù sống ở thời đại nào, tớ luôn tin rằng con người vẫn có mong muốn giống nhau là được chia sẻ, kết nối. Giống như cậu chờ thư trong suốt những ngày dài hay tớ chờ một dấu “đã xem” trên màn hình, phía sau tất cả vẫn là một trái tim mong được yêu thương, thấu hiểu và sẻ chia.
Con người không thể sống một mình. Chúng ta cần nhau để kể niềm vui, san sẻ nỗi buồn và để nhắc nhau rằng mình không lạc lõng giữa cuộc đời rộng lớn. Nếu có thể gửi lời nhắn về quá khứ, tớ muốn nói với cậu rằng giá trị của sự kết nối vẫn luôn vẹn nguyên. Khi chúng ta biết kết nối bằng tình thương và sự thấu hiểu, hận thù sẽ ít đi, chia rẽ sẽ được hàn gắn và thế giới sẽ trở nên dịu dàng hơn.
Hãy giữ lấy những kết nối mà cậu có. Còn ở hiện tại, tớ cũng tự nhắc mình phải học cách kết nối chậm lại, sâu hơn. Nếu chúng mình chỉ mải chạy theo tốc độ mà quên mất cảm xúc, dù thế giới có hiện đại đến đâu, chúng ta vẫn sẽ cô đơn.
Kết nối, suy cho cùng, không nằm ở con chim đưa thư hay qua chiếc điện thoại thông minh. Nó nằm ở chính trái tim của mỗi người.
Ký tên: Một người bạn đến từ tương lai.
Thúy Nga
9 giờ trước
2 giờ trước
44 phút trước
2 giờ trước
2 giờ trước
33 phút trước
1 giờ trước
2 giờ trước
2 giờ trước
4 giờ trước