Việt Hương, Lê Quốc Nam tung hứng tiếng cười trong vở hài 'Hẹn em rằm tháng 7'

Từ trái sang: Việt Hương, Lê Nam và Lê Quốc Nam trong vở hài "Hẹn em rằm tháng 7"
Chiều 21-6, tại Sân khấu Nghệ thuật Trương Hùng Minh, vở kịch "Hẹn em rằm tháng 7" của tác giả, đạo diễn Lê Quốc Nam đã có buổi diễn phúc khảo trước khi chính thức ra mắt công chúng.
Đây là câu chuyện có thông điệp tốt đẹp và mang nhiều xúc cảm về những phận người tha hương, về tình đồng bào nơi đất khách. Trên hết là nỗi nhớ quê hương luôn cháy bỏng trong trái tim người Việt xa xứ.
Tiếng lòng của những người con xa quê
Trong nhiều năm qua, đề tài người Việt ở nước ngoài đã xuất hiện trên sân khấu nhưng chưa nhiều tác phẩm chạm được đến chiều sâu đời sống tinh thần của cộng đồng kiều bào.
Với vở "Hẹn em rằm tháng 7", tác giả, đạo diễn Lê Quốc Nam chọn cách kể gần gũi, nhẹ nhàng, đưa khán giả bước vào thế giới của những người con xa quê đang mưu sinh nơi đất khách.

Một cảnh trong vở hài "Hẹn em rằm tháng 7"
Họ đến từ những hoàn cảnh khác nhau, mang theo những giấc mơ khác nhau, nhưng đều có chung một nỗi niềm: nhớ quê hương và mong một ngày được trở về.
Trên hành trình ấy, họ tìm thấy nhau, nương tựa nhau, san sẻ từng khó khăn, từng giọt nước mắt và cả những khoảnh khắc hạnh phúc hiếm hoi giữa cuộc sống tha hương.
Tiếng cười che giấu những khoảng lặng
Điểm đáng quý của vở diễn là không khai thác bi kịch bằng những mảng màu u tối. Trái lại, câu chuyện được kể bằng tiếng cười.
Những tình huống hài duyên dáng, những màn đối đáp thông minh giúp khán giả thư giãn, nhưng càng theo dõi, người xem càng nhận ra phía sau tiếng cười ấy là những khoảng lặng nhiều suy tư.
Đó là nỗi cô đơn của người phải sống xa gia đình nhiều năm. Đó là sự chật vật của những lao động nhập cư nơi xứ người.

Diễn viễn Võ Minh Khải và Việt Hương trong vở hài "Hẹn em rằm tháng 7"
Đó là cảm giác lạc lõng khi đứng giữa một cộng đồng xa lạ nhưng vẫn luôn đau đáu hướng về quê nhà. Và trên tất cả là khát vọng được trở về, được đoàn tụ cùng những người thân yêu trong những ngày lễ Tết, những dịp giỗ chạp, những mùa Vu Lan báo hiếu.
Rằm tháng 7 – biểu tượng của sự trở về
Chính vì vậy, tên vở "Hẹn em rằm tháng 7" mang nhiều ý nghĩa biểu tượng. Rằm tháng 7 không chỉ là mùa báo hiếu trong văn hóa Việt mà còn là thời khắc gợi nhớ cội nguồn, nhắc mỗi người về tình thân, về gia đình và quê hương.
Trong cách xây dựng hình tượng sân khấu, rằm tháng 7 trở thành một điểm hẹn tinh thần. Đó là nơi ký ức gặp hiện tại, nơi những người con xa xứ gửi gắm nỗi nhớ quê nhà và nuôi dưỡng hy vọng đoàn viên.
Dàn nghệ sĩ tạo nên sức sống cho tác phẩm
Dàn diễn viên tham gia vở diễn gồm những gương mặt quen thuộc với khán giả như: Việt Hương, Lê Quốc Nam, Bảo Bảo (Di Dương – cùng chung một vai), Võ Minh Khải, Lê Nam cùng nhiều diễn viên trẻ.
Mỗi người góp một màu sắc riêng, tạo nên bức tranh sinh động về cộng đồng người Việt nơi đất khách.

Một cảnh trong vở hài "Hẹn em rằm tháng 7"
Nghệ sĩ Việt Hương tiếp tục phát huy sở trường diễn xuất giàu cảm xúc. Chị mang đến những mảng miếng hài tự nhiên, duyên dáng nhưng vẫn giữ được chiều sâu tâm lý nhân vật.
Những khoảnh khắc chuyển từ tiếng cười sang cảm xúc lắng đọng được nữ nghệ sĩ xử lý tinh tế, tạo sự đồng cảm với người xem.
Trong khi đó, Lê Quốc Nam vừa đảm nhận vai trò tác giả, đạo diễn vừa trực tiếp tham gia diễn xuất. Anh cho thấy sự am hiểu đời sống kiều bào và khả năng xây dựng những nhân vật đời thường nhưng giàu sức gợi.
Các diễn viên trẻ cũng tạo được dấu ấn bằng lối diễn chân thật, góp phần giữ nhịp cảm xúc cho toàn bộ vở diễn.
Một trong những thành công của vở là việc gửi gắm thông điệp giáo dục bằng ngôn ngữ sân khấu gần gũi. Vở diễn đề cao tình người, tinh thần tương thân tương ái của cộng đồng người Việt dù ở bất cứ nơi đâu. Những người xa xứ trong câu chuyện luôn biết nâng đỡ nhau vượt qua nghịch cảnh, giữ gìn những giá trị văn hóa truyền thống và hướng về quê hương bằng tất cả lòng trân trọng.
Buổi phúc khảo chiều 21-6 cho thấy vở kịch là một tác phẩm giàu tính nhân văn. Câu chuyện "Hẹn em rằm tháng 7" là một lời nhắc dịu dàng rằng dù đi đâu, về đâu, quê hương vẫn luôn là nơi để nhớ, để thương và để trở về.
Bài và ảnh: Thanh Hiệp
47 phút trước
2 giờ trước
1 giờ trước
1 giờ trước
26 phút trước
30 phút trước
30 phút trước
1 giờ trước
2 giờ trước
2 giờ trước
3 giờ trước
3 giờ trước