Trung Quốc triển khai tiêm kích J-20 sát biên giới Ấn Độ, gia tăng sức ép trên bầu trời Himalaya

Hình ảnh vệ tinh do công ty công nghệ không gian và tình báo địa không gian của Mỹ, có trụ sở tại Colorado, Vantor ghi nhận và được NDTV (New Delhi Television- một tập đoàn truyền thông của Ấn Độ) công bố ngày 27/7 cho thấy Trung Quốc đã triển khai ít nhất 11 máy bay chiến đấu tàng hình J-20 tại hai căn cứ không quân Hotan và Damxung, nằm đối diện các khu vực Ladakh và Arunachal Pradesh của Ấn Độ.

Đây được xem là một trong những dấu hiệu rõ ràng nhất cho thấy Không quân Quân Giải phóng Nhân dân Trung Quốc (PLAAF) đang tăng cường năng lực không quân thế hệ 5 dọc tuyến biên giới Himalaya.

Các hình ảnh cho thấy từ 7-8 máy bay J-20 xuất hiện tại căn cứ Hotan trong ảnh chụp ngày 9/7, trong khi 4 chiếc khác được ghi nhận tại căn cứ Damxung trong ảnh ngày 25/6.

Một số máy bay có phương tiện hỗ trợ mặt đất ở gần, song hình ảnh không thể xác định chúng có mang vũ khí hoặc đang trong trạng thái sẵn sàng chiến đấu hay không.

Việc J-20 xuất hiện tại hai căn cứ nằm trên hai hướng tiếp cận khác nhau cho thấy Trung Quốc có khả năng phân tán lực lượng tiêm kích tàng hình thay vì tập trung tại một căn cứ duy nhất.

Hotan nằm ở Tân Cương, đối diện khu vực Aksai Chin và Ladakh, trong khi Damxung trên cao nguyên Tây Tạng hướng về Arunachal Pradesh và Tawang.

Máy bay chiến đấu tàng hình J-20 là tiêm kích thế hệ 5 do Trung Quốc phát triển, có thiết kế giảm tín hiệu radar, khoang vũ khí trong thân và hệ thống cảm biến tích hợp.

Máy bay được cho là có thể mang tên lửa không đối không tầm xa và thực hiện nhiều nhiệm vụ như chiếm ưu thế trên không, đánh chặn tầm xa, hộ tống hoặc uy hiếp các máy bay cảnh báo sớm và tiếp dầu của đối phương.

Thông số cơ bản của máy bay chiến đấu tàng hình J-20 gồm chiều dài 20,4 mét, sải cánh 13,5 mét, tốc độ tối đa khoảng Mach 2, tầm bay trên 5.500 km khi có tiếp dầu, mang tải trọng vũ khí khoảng 11 tấn với khoang vũ khí trong thân và giá treo ngoài.

Tuy nhiên, việc triển khai tại khu vực núi cao cũng đặt ra không ít thách thức. Điều kiện không khí loãng ảnh hưởng đến lực nâng, hiệu suất động cơ, tải trọng cất cánh và khả năng duy trì hoạt động.

Các yếu tố như nhiệt độ thấp, lượng oxy hạn chế và yêu cầu bảo dưỡng cao cũng tác động đến tần suất xuất kích của máy bay.

Đối với Ấn Độ, sự xuất hiện của J-20 làm gia tăng áp lực đối với hệ thống phòng không tại Himalaya.

Máy bay chiến đấu Rafale với radar AESA, hệ thống tác chiến điện tử SPECTRA và tên lửa không đối không Meteor vẫn là lực lượng chủ lực đối phó các mục tiêu hiện đại.

Trong khi đó, máy bay chiến đấu Su-30MKI tiếp tục đóng vai trò xương sống của Không quân Ấn Độ nhờ tải trọng lớn và tầm hoạt động xa.

Giới phân tích nhận định ưu thế trong tương lai sẽ không chỉ phụ thuộc vào từng loại máy bay, mà còn nằm ở khả năng kết nối giữa radar mặt đất, máy bay cảnh báo sớm, hệ thống tác chiến điện tử, cảm biến hồng ngoại và mạng lưới phòng không tích hợp.

Trong dài hạn, Ấn Độ đang phát triển chương trình máy bay chiến đấu tàng hình AMCA nhằm xây dựng năng lực tiêm kích thế hệ 5 trong nước. Tuy nhiên, chương trình vẫn đang ở giai đoạn phát triển nguyên mẫu và chưa có thời điểm chính thức đưa vào biên chế.

Việc Trung Quốc điều động J-20 tới nhiều căn cứ gần biên giới chưa phản ánh ý định quân sự cụ thể, nhưng cho thấy Bắc Kinh đã có khả năng luân chuyển và triển khai tiêm kích tàng hình trên nhiều hướng chiến lược.

Điều này buộc Ấn Độ phải tiếp tục tăng cường năng lực giám sát, cảnh báo sớm và phòng không để duy trì thế cân bằng tại khu vực Himalaya.
Việt Hùng
46 phút trước
2 giờ trước
54 phút trước
2 giờ trước
2 giờ trước
2 giờ trước