Tiếng chim trong vườn bà (tản văn)

Ảnh minh hoạ
Vườn bà không rộng, nhưng với tôi ngày bé, đó là cả một thiên đường đầy mật ngọt. Nơi ấy mùa nào cũng đẹp. Mùa xuân, cây cối đâm chồi nảy lộc. Mùa hạ, tán vải, tán nhãn xanh um che kín khoảng sân. Mùa thu, lá cây chuyển sang sắc vàng dịu nhẹ. Mùa đông lại trầm mặc trong làn sương sớm bảng lảng. Dẫu thời gian đổi thay, khu vườn vẫn luôn là bến đỗ bình yên trong tâm thức tôi.
Ngày ấy, mỗi khi trời hừng đông, bà luôn là người thức dậy đầu tiên để quét đám lá rụng trong sân. Bầy chim chuyền cành ríu rít, hòa cùng tiếng chổi tre lẹt xẹt. Mỗi lần thấy tôi còn ngái ngủ bước ra hiên, bà lại nở nụ cười hiền hậu, nheo đôi mắt hằn vết chân chim của một đời tần tảo rồi gọi: “Cháu ra mà xem, bầy chim lại kéo về rồi”.
Giọng bà trầm ấm, thoang thoảng hương trầu không. Tôi thích nép vào lòng bà, nghe bà chỉ đâu là tiếng chim chích bông, đâu là tiếng chào mào thích ăn quả chín. Có những loài bé xíu, chỉ thoáng chốc đã khuất sau tán lá, vậy mà bà vẫn nhận ra qua từng tiếng hót.
Có lần, thấy lũ bạn trong xóm rủ tôi đi bắt chim non, bà vội ngăn lại: “Đừng bắt chim non, cháu nhé. Chim mẹ cũng biết đau lòng khi mất con như con người vậy. Mình biết thương một con vật cũng là gieo thêm một điều lành”.
Lời dạy mộc mạc ấy theo tôi suốt những năm tháng trưởng thành. Từ khu vườn nhỏ của bà, tôi học được bài học đầu tiên về lòng nhân ái, biết nâng niu mọi sự sống quanh mình. Tiếng chim không chỉ nuôi dưỡng tâm hồn tuổi thơ mà còn nhắc tôi biết sống hiền hòa hơn với thiên nhiên.
Bà đã đi xa gần chín năm. Chừng ấy thời gian đủ để những cây non bà trồng ngày nào vươn cao, tỏa bóng, còn đứa cháu bé bỏng năm xưa cũng lớn lên qua bao năm tháng ngược xuôi.
Ngôi nhà vẫn còn đó. Chiếc ghế gỗ bà từng ngồi têm trầu đã cũ theo thời gian. Khoảng sân mỗi sớm mai đã vắng tiếng chổi tre quen thuộc. Thế nhưng, mọi thứ dường như vẫn lặng lẽ lưu giữ bóng dáng bà.
Dạo bước trong khu vườn, lắng nghe tiếng chim ríu ran trên những vòm cây, tôi mới hiểu rằng có những thanh âm tưởng rất đỗi bình thường lại có thể trở thành điểm tựa mỗi khi lòng người chông chênh. Mỗi lần tiếng chim cất lên, tôi lại nhớ bà da diết.
Bà không còn ngồi dưới hiên để gọi tôi ra xem bầy chim trở về. Không còn tiếng chổi tre mỗi sớm, không còn hương trầu thoảng trong gian nhà nhỏ. Nhưng khu vườn vẫn xanh và những cánh chim vẫn tìm về ríu rít như ngày tôi còn bé.
Tôi đứng thật lâu dưới gốc vải già, nghe tiếng chim vọng xuống từ vòm lá. Bỗng thấy tuổi thơ chưa hề mất đi. Bà dường như cũng chưa từng rời xa khu vườn ấy. Bởi trong tiếng chim mỗi sớm, vẫn còn nguyên nếp nhà, hồn quê và tình yêu thương bà đã để lại cho tôi suốt một đời.
Trà Bình
1 giờ trước
24 phút trước
55 phút trước
31 phút trước
12 phút trước
14 phút trước
26 phút trước
1 giờ trước
1 giờ trước
1 giờ trước
1 giờ trước
2 giờ trước