🔍
Chuyên mục: Điện ảnh - Truyền hình

Nỗi đau thơ mộng trong Chiếc kén

7 giờ trước
Lấy cảm hứng từ tuổi thơ nhiều biến động của nghệ sĩ hội họa - giám tuyển nghệ thuật người Mỹ gốc Việt Daniel K. Winn, Chiếc kén (Chrysalis) kể về những tổn thương chiến tranh bằng ngôn ngữ điện ảnh mềm mại, giàu chất thơ.

Poster phim Chiếc kén (Chrysalis)

Từ đổ vỡ đến hành trình tái sinh

Chiếc kén mở ra miền ký ức Việt Nam những năm 1970, nơi chiến tranh để lại vết hằn lên số phận nhiều gia đình. Nhân vật trung tâm tác phẩm là Daniel, cậu bé sáu tuổi có biệt danh Cu Đen, thông minh, giàu trí tưởng tượng nhưng phải sớm lớn lên giữa mất mát và luôn khát khao có một mái ấm tròn đầy.

Trong vòng tay yêu thương của bà nội (diễn viên Kiều Chinh đóng), Daniel tìm thấy điểm tựa dịu dàng giữa những biến động khắc nghiệt của thời cuộc. Nhưng tuổi thơ của cậu vẫn bị phủ bóng bởi chia lìa và những đổ vỡ vượt quá sức chịu đựng của một đứa trẻ. Khi buộc phải rời Việt Nam, Daniel mang theo không chỉ ký ức về quê hương mà cả những khoảng trống khó gọi tên.

Sau nhiều năm xa cách, cuộc hội ngộ ngắn ngủi với người bà nơi xứ người tưởng có thể xoa dịu vết thương lòng cũ, nào ngờ lại tiếp tục khoét sâu nỗi mất mát. Nghệ thuật từ đó trở thành nơi ông nương náu, trở về với ký ức, lưu giữ hình bóng người thân và hàn gắn những tổn thương.

Theo đuổi phong cách kể chuyện giàu tính hiện sinh, đạo diễn người Mỹ J. Robert Schulz không khắc họa nỗi đau bằng những va đập dữ dội mà chọn cách thể hiện đầy dịu dàng. Trong Chiếc kén, tổn thương được nâng đỡ bằng những khuôn hình giàu chất thơ, hiện lên lặng lẽ nhưng vẫn đủ sức gợi ám ảnh.

Hình ảnh cánh bướm được gieo vào nhiều lớp cảnh như sợi chỉ thị giác xuyên suốt bộ phim: Từ quán bar nơi mẹ ruột Daniel làm việc, chiếc xe đạp cũ mà bà nội cậu phải đổi bằng chiếc đồng hồ kỷ niệm của người chồng đã mất, đến những lần rong chơi của cậu bé.

Mỗi lần xuất hiện, cánh bướm lại mang theo một khát vọng: Ước mơ đổi đời của người mẹ, niềm tự do của tuổi thơ và mong muốn thoát khỏi những giới hạn chật hẹp của số phận. Từ một điểm nhấn thị giác, hình ảnh ấy mở ra tầng nghĩa sâu hơn về sự biến đổi và tái sinh.

Theo đạo diễn Jordan Schulz, cánh bướm tượng trưng cho quá trình chuyển hóa, từ một sinh thể nhỏ bé, dễ tổn thương, trải qua giai đoạn khép mình trong chiếc kén rồi phá kén, hoàn thiện đôi cánh và bắt đầu hành trình mới. Chiếc kén không chỉ đại diện Daniel mà còn cho nhiều nhân vật khác, mỗi người mang một hành trình đổi thay riêng. Họ trưởng thành từ hoàn cảnh, tổn thương và những quyết định của chính mình.

Có lựa chọn xuất phát từ tình yêu, có lựa chọn bị thúc đẩy bởi bản năng sinh tồn; có điều mở ra hy vọng, cũng có điều để lại mất mát và day dứt. Dù đúng hay sai, những gì đã chọn đều trở thành một phần của quá trình lớn lên. “Điều quan trọng là chúng ta học được gì từ những lựa chọn đó”, ông nói.

Bên cạnh hình tượng kén bướm, tác phẩm còn cài cắm một biểu tượng giàu sức gợi: quả táo. Với đạo diễn Jordan Schulz, đó vừa là hình ảnh gợi nhắc đến nước Mỹ, vừa mang theo vẻ trong trẻo của một giấc mơ ban đầu, khi con người đặt trọn niềm tin vào hy vọng và tương lai.

Bà nội trao quả táo cho Daniel trong những giây phút cuối cùng trước khi cậu rời Việt Nam. Nhưng khi quả táo rơi khỏi tay, một phần trong trẻo của tuổi thơ cũng rạn vỡ, để lại vết nứt lặng lẽ mà sâu sắc trong nhận thức của Daniel trước lịch sử, số phận và những giấc mơ từng được tin là nguyên vẹn.

Tại I Success Awards 2026, chuỗi sự kiện độc lập bên lề Liên hoan phim Cannes, ba thành viên của đoàn phim được trao giải ở các hạng mục: diễn viên Kiều Chinh nhận Best Actress, đạo diễn J. Robert Schulz nhận Best Director và Daniel K. Winn nhận Best Artist. Trước đó, Chiếc kén cũng được trao danh hiệu Creative Vision 2026 tại Cannes Prestige
Summit 2026.

Một cảnh trong phim Chiếc kén. Ảnh: ĐPCC

Cuộc gặp gỡ giữa hai nền văn hóa

Với đạo diễn J. Robert Schulz, việc một nhà làm phim Mỹ kể câu chuyện bắt nguồn từ ký ức, văn hóa và lịch sử Việt Nam vừa là trải nghiệm đặc biệt, vừa yêu cầu trách nhiệm lớn. Theo ông, khi bước vào một nền văn hóa không phải của mình, điều quan trọng nhất là biết lắng nghe, tôn trọng và tiếp cận câu chuyện bằng sự cẩn trọng.

Chrysalis được hình thành từ sự tin tưởng, cởi mở và hợp tác giữa các nghệ sĩ Việt Nam và Mỹ. Những con người đến từ các bối cảnh khác nhau đã cùng gặp nhau ở niềm tin rằng điện ảnh có thể vượt qua khác biệt và kết nối con người.

“Điện ảnh cho phép chúng ta bước vào một thế giới khác. Dù ngôn ngữ, lịch sử và truyền thống có thể khác biệt, những hy vọng, nỗi sợ và tình yêu dành cho gia đình lại có nhiều điểm tương đồng. Khi hiểu được điều đó, thế giới dường như trở nên gần hơn”, đạo diễn chia sẻ.

Rào cản ngôn ngữ ban đầu là thử thách, nhưng quá trình làm việc lại mở ra cách giao tiếp khác giữa các nghệ sĩ. J. Robert Schulz vẫn có thể cảm nhận điều diễn viên muốn truyền tải qua ánh mắt, nhịp cảm xúc và sự tương tác trong từng cảnh quay. Ông gọi trải nghiệm làm phim tại Việt Nam là “đáng kinh ngạc” và bày tỏ mong muốn tiếp tục thực hiện các dự án hợp tác sản xuất tại đây.

Diễn viên Kiều Chinh cho biết bà nhận lời tham gia Chiếc kén bởi nhân vật người bà mang những phẩm chất tiêu biểu của người phụ nữ Việt Nam: Can đảm, giàu đức hy sinh, luôn đặt gia đình và tình yêu thương lên trên hết. Với bà, được cất tiếng nói cho một người bà Việt Nam trong câu chuyện bắt nguồn từ ký ức Việt Nam là niềm vinh hạnh đặc biệt.

"Minh tinh màn bạc" thập niên 70 Kiều Chinh cũng đánh giá cao sự cẩn trọng của đạo diễn J. Robert Schulz khi tiếp cận văn hóa Việt. Theo bà, quá trình tìm hiểu kỹ lưỡng của đạo diễn đã góp phần tạo nên những khung cảnh, chi tiết và cảm xúc mang đậm tinh thần Việt Nam.

Sự chỉn chu ấy hiện diện trong nhiều khâu, nổi bật là phần thiết kế mỹ thuật. Chrysalis lần lượt đưa người xem trở về Việt Nam đầu thập niên 1970 và nước Mỹ đầu thập niên 1990 qua những không gian được phục dựng tỉ mỉ.

Từ căn nhà ven sông, chợ Gia Định, quán bar, cô nhi viện đến xưởng vẽ, viện dưỡng lão, xe hơi và cả những vật dụng nhỏ như tiền giấy, bút viết, mỗi chi tiết đều được lựa chọn kỹ để gợi lại hơi thở của từng thời kỳ.

Với họa sĩ - nhà điêu khắc Daniel K. Winn, hành trình đưa ký ức lên màn ảnh mang ý nghĩa sâu sắc. Ông cho biết mất nhiều năm mới đủ can đảm đối diện với quá khứ và đưa những ký ức ấy lên màn ảnh. Chiếc kén không chỉ là câu chuyện riêng của ông mà còn là hành trình chung của con người khi đi qua tổn thương, mất mát và học cách chữa lành.

Từ trải nghiệm của mình, Daniel K. Winn mong bộ phim có thể chạm đến những ký ức, nỗi đau và tình thân mà nhiều người từng mang theo trong đời. Việc tác phẩm được đón nhận, với ông, còn mở ra cuộc đối thoại rộng hơn về gia đình, căn tính và cảm giác thuộc về giữa hai nền văn hóa.

Daniel K. Winn sinh năm 1966 tại Biên Hòa, sau đó cùng gia đình sang Mỹ định cư. Tốt nghiệp cử nhân khoa học, từng học ngành y nhưng sau đó ông quyết định dừng lại để theo đuổi con đường nghệ thuật. Daniel K. Winn phát triển sự nghiệp trong lĩnh vực hội họa và điêu khắc, tổ chức nhiều triển lãm cá nhân và tham gia các dự án sáng tạo, điện ảnh.

KHA MIÊN


















Home Icon VỀ TRANG CHỦ