Bâng quơ khói nắng

Quê nhà. Ảnh: Lê Vấn
Con chim giấu mặt hót râm ran sau bờ lá, mơ hồ nhận ra tiếng chim ngày cũ như rót vào lòng mình từng thanh âm của ký ức.
Con đường vắng bông hoa khép cánh vẫn nồng nàn tỏa hương. Chút hương thừa dịu dàng, chấp chới quyện trong từng cánh mũi. Chợt thấy bình yên giữa những tháng ngày vội vã.
Dòng sông quê đỏ lựng, chở phù sa về vun đắp cánh đồng. Trong sóng nước hồn nhiên, bầy lòng tong, lìm kìm nhẩn nha theo dòng trôi đi. Những cánh lục bình mải miết xuôi dòng về nơi xa vắng.
Bờ im tiếng sóng, tôi nao nao nhớ về đám trẻ nhà quê vô tư vùng vẫy sông xanh.
Tưởng chừng như mới hôm qua đây thôi, những tiếng cười vẫn còn vang vọng từ bờ này sang đến bờ kia. Phía bên kia sông, không còn những cô gái xõa tóc ngang vai ngồi giặt áo, không còn những tiếng ru buồn mênh mông cất lên giữa chiều hoang vắng. Thời gian lặng lẽ trôi qua như cái chớp mắt vô tình.
Bếp nhà quê đỏ lửa nồng nàn, từng sợi khói mơ hồ bay lên giăng trong lòng người nỗi buồn trắng xóa. Tôi ngồi lại bên chiều, nghe làn hương cũ cựa mình nồng nàn khẽ lướt qua vai. Gian bếp đen ngòm, mẹ vẫn ngồi in bóng mình lên vách, những giọt mồ hôi rơi trên vầng trán nhăn nheo, ướt đẫm manh áo mỏng, bạc màu mưa nắng.
Mẹ nhắc chuyện xưa, những câu chuyện tưởng chừng như chưa bao giờ cũ. Tôi ngồi nhổ tóc sâu cho mẹ. Nhìn từng sợi tóc bạc rơi xuống nền đất xù xì, nước mắt tôi lặng lẽ rơi lúc nào không hay.
Củ khoai ngày xưa mẹ vùi trong than đỏ như vẫn còn mãi ở lại gian bếp này, trong hương thơm của gió, trong ký ức xanh nguyên, trong tháng ngày khó nhọc. Để dẫu cho có đi khắp nẻo phương trời, tôi cũng chẳng thể nào bước ra khỏi gian bếp ám khói của mẹ.
Trên cánh đồng chiều lộng gió, cha cặm cụi nâng niu từng bông lúa, hì hục đắp bờ, nhổ cỏ. Suốt bốn mùa mưa nắng, chưa bao giờ cha từ bỏ cánh đồng. Mùa nối mùa, ngày nối ngày tưởng chừng như bất tận.
Tôi lớn dần lên theo vụ mùa vội vã. Chợt nhận ra lỗi lầm khi bỏ lại ba mẹ trên cánh đồng mênh mông nước, rời đi cùng đám bạn. Để những lần ra đồng về sau, mới hiểu hết nỗi vất vả của những người nông dân chân đất.
Những miền khói nắng bâng quơ trôi trên nếp nhà cũ mục, cơn gió đồng thoang thoảng hương xưa nép trong vạt áo mẹ, con nghé lạc bầy gọi từng tiếng buồn hiu.
Tôi nghe rõ những tiếng thì thầm dậy lên trong buổi chiều nhạt nắng. Bên ấm trà nguội, cha đong đếm vụ mùa. Mẹ xoay vần với bếp núc, rạ rơm.
Ngồi cắt móng tay, móng chân cho mẹ, chạm nhẹ vào từng nốt chai sần, gót chân nứt nẻ đóng phèn, tôi lén quay mặt đi lau nước mắt, chỉ sợ nước mắt nhòe, lỡ tay làm chân mẹ chảy máu.
Ở chỗ góc bàn, cha vẫn giữ dáng ngồi quen thuộc nhưng lưng thì còng hơn, những nếp nhăn xô vào nhau vội vã. Bờ vai ngày nào tưởng chừng như có thể gánh cả thế giới, giờ cứ buốt nhức mỗi khi trái gió trở trời.
Tôi ngồi lại cùng cha, nghe mưa nắng đi qua mang theo những tiếc nuối...
HUỲNH THỊ MỘNG TUYỀN
1 giờ trước
23 phút trước
1 giờ trước
3 phút trước
1 giờ trước
1 giờ trước
1 giờ trước
2 giờ trước
3 giờ trước