🔍
Chuyên mục: Nghệ thuật

Tình yêu còn mãi

4 giờ trước
Thời gian cứ thế lặng lẽ trôi đi không thể níu giữ. Tưởng như mới đó mà cũng đã có 24 năm tôi gắn bó với nghề báo. Trong khoảng thời gian ấy, nghề báo đã cho tôi cơ hội được rong ruổi qua nhiều nẻo đường, vùng quê để tìm tòi, khám phá, sẻ chia, tích lũy kiến thức và vốn sống. Những miền quê xa xôi, bản làng heo hút, hay những con người bình dị nhưng giàu nghị lực đã để lại trong tôi nhiều dấu ấn sâu đậm. Mỗi chuyến đi là một bài học, mỗi cuộc gặp gỡ là một trải nghiệm và mỗi tác phẩm được hoàn thành là một niềm vui để tôi thêm yêu, thêm gắn bó với nghề.

Trong nghề viết của mình, mảng đề tài tôi tâm đắc nhất là văn hóa-văn nghệ và may mắn có nhiều năm công tác tại Phòng Văn hóa-Xã hội của Báo Quảng Bình (cũ). Đó là khoảng thời gian tôi được sống trọn vẹn với lĩnh vực mà mình yêu thích.

Càng viết về lĩnh vực văn học, nghệ thuật, tôi càng cảm thấy say mê bởi có cơ hội gặp gỡ nhiều văn nghệ sĩ tài năng và được truyền cảm hứng từ nhiệt huyết sáng tạo của họ. Sự tận tâm với nghề, niềm đam mê nghệ thuật của các nghệ nhân dân gian, nhà văn, nhà thơ, nhạc sĩ, họa sĩ... đã tạo nên nguồn năng lượng tích cực, tiếp thêm cho tôi nhiều động lực khi đặt bút viết.

Tôi nhớ có lần lên nhà nhạc sĩ Nguyễn Minh Tám ở xã Đồng Lê để viết bài về anh khi anh vừa là hội viên mới của Hội Nhạc sĩ Việt Nam. Chuyến đi ấy đã cho tôi cơ hội gặp gỡ nhiều nhạc sĩ, trong đó có nhạc sĩ Nguyễn Văn Bổng.

Sau những câu chuyện về âm nhạc và nghề nghiệp, nhạc sĩ Nguyễn Văn Bổng kể cho tôi nghe rất nhiều về nhạc sĩ Đinh Gia Hòa-một người con Quảng Bình (cũ) lập nghiệp ở TP. Đà Nẵng, người anh, người bạn mà ông vô cùng kính trọng. Ông bảo rằng: “Đinh Gia Hòa là nhạc sĩ của tình yêu. Ông yêu quê hương bằng tất cả sự chân thành. Từ một con đường nhỏ, góc phố thân quen, dòng sông quê hiền hòa đến những con người bình dị quanh mình đều có thể trở thành nguồn cảm hứng để ông sáng tác”.

Chuyến đi thực tế của phóng viên Phòng Chuyên đề - Báo và phát thanh, truyền hình Quảng Trị - Ảnh: Nh.V

Nghe những câu chuyện ấy, tôi gọi điện xin phép được gặp nhạc sĩ Đinh Gia Hòa khi ông có dịp về quê. Điều khiến tôi bất ngờ là chỉ ít phút sau, ông gọi lại và bảo sẽ lên tàu về Đồng Hới ngay trong đêm để sáng hôm sau gặp tôi. Hôm ấy, nhìn mái tóc bạc phơ của người nhạc sĩ ngoài tuổi 80, tôi không khỏi áy náy vì ông phải đi một quãng đường dài hàng trăm cây số bằng tàu hỏa để gặp một người đồng hương yêu nhạc là tôi.

Thấy tôi ái ngại, ông cười rất tươi và nói: “Về với quê hương thì xa cũng hóa gần cháu à. Đường từ Đà Nẵng về Đồng Hới với bác chưa bao giờ là xa, cứ như từ nhà bác ở Đồng Hải (phường Đồng Hải cũ nay là phường Đồng Hới) lên Cộn (phường Đồng Sơn) vậy. Với lại, bác luôn nghĩ, việc hôm nay chớ để ngày mai. Bác cũng đã già rồi, còn khỏe ngày nào là hết mình với ngày đó cháu ạ”.

Hôm ấy, tôi được nghe nhạc sĩ Đinh Gia Hòa, nhạc sĩ Nguyễn Văn Bổng say sưa hát những khúc tình ca quê hương và nhiều câu chuyện xúc động về hành trình lao động nghệ thuật của họ. Tôi hỏi nhạc sĩ Đinh Gia Hòa bí quyết để giữ được sức sáng tạo và tình yêu nghề bền bỉ qua năm tháng. Ông cười hiền: “Bởi trong tim bác luôn có một tình yêu. Yêu đời, yêu nghề, yêu cuộc sống. Người nghệ sĩ không cho phép tâm hồn mình già cỗi, dẫu tóc bạc, da nhăn...”.

Từ nghề báo, tôi có cơ duyên được gặp gỡ, trò chuyện với nhiều nhạc sĩ “gạo cội” của âm nhạc Quảng Trị, như: Hoàng Sông Hương, Dương Viết Chiến, Lê Đức Trí… Tôi nhận thấy ở họ, dù bất kỳ hoàn cảnh nào vẫn luôn giữ ngọn lửa nhiệt huyết để đóng góp cho đời những khúc tình quê ngọt ngào, sâu lắng. Với họ, chỉ cần sống trọn với niềm đam mê âm nhạc là quên đi tuổi tác, cũng như mọi rào cản của bản thân, bởi họ luôn có một tình yêu nồng nàn với quê hương.

Tôi cũng may mắn được tiếp xúc nhiều với các nhà văn có tiếng trên văn đàn cả nước và trong tỉnh như: Nguyễn Quang Thiều, Bảo Ninh, Đỗ Thành Đồng, Nguyễn Tiến Nên, Hoàng Thụy Anh, Trác Diễm…; các họa sĩ như Nguyễn Lương Sáng, Nguyễn Quốc Vượng…; Nghệ sĩ nhân dân Thùy Linh, ca sĩ trẻ Thanh Oai, các nghệ sĩ nhiếp ảnh như: Lê Đức Thành, Hoàng An, Thành Vương, Nguyễn Hải… và nhiều nghệ nhân dân gian ở các làng quê.

Nhìn vào hành trình lao động nghệ thuật của họ, tôi thực sự rất cảm phục. Chính họ đã tiếp thêm nguồn năng lượng để tôi viết và đam mê hơn với mảng đề tài này và cũng từ họ giúp tôi nhận ra nhiều điều giá trị trong cuộc sống. Đó là sự cống hiến, là bầu nhiệt huyết không bao giờ tắt để mỗi khi gặp hoàn cảnh khó khăn trở ngại, chỉ cần nghĩ về họ, tôi lại có thêm động lực để bước tiếp…

Nghề báo cho tôi cơ hội được chứng kiến những điều bình dị nhưng vô cùng lớn lao trong cuộc sống. Đó là người giáo viên mang trong mình căn bệnh hiểm nghèo vẫn kiên trì đứng lớp, là các học sinh vượt khó học giỏi và cả những người âm thầm làm thiện nguyện để giúp đỡ cộng đồng mà không cần được ghi nhận. Có những hoàn cảnh khó khăn khiến tôi không cầm được nước mắt. Nhưng chính từ những câu chuyện của họ, tôi lại học được nghị lực sống, sự lạc quan và niềm tin vào những điều tốt đẹp. Mỗi nhân vật, mỗi câu chuyện đều để lại trong tôi những bài học quý giá.

Điều hạnh phúc nhất mà nghề báo mang lại với tôi không chỉ là những bài viết được đăng tải mà quý giá hơn cả chính là tình cảm của những người tôi từng gặp. Thỉnh thoảng tôi vẫn nhận được những cuộc điện thoại hỏi thăm hay những món quà là tập thơ, văn, tác phẩm âm nhạc mới… từ các thầy cô giáo, nghệ nhân dân gian, những cựu chiến binh hay các văn nghệ sĩ mà mình từng có dịp gặp gỡ. Giữa bộn bề công việc, chỉ cần nghe một câu nói rất đỗi thân quen rằng: “Cháu/em khỏe không, sao lâu rồi không thấy lên công tác” cũng đủ khiến lòng tôi ấm lại.

Nhìn lại chặng đường đã qua, tôi nhận ra rằng nghề báo đã cho tôi nhiều hơn những gì tôi từng nghĩ. Nghề không chỉ cho tôi cơ hội được đi, được học, được trưởng thành và được sống một cuộc đời nhiều trải nghiệm mà còn giúp tôi không ngừng học hỏi, tích lũy kiến thức và trưởng thành hơn trong cuộc sống. Những vùng đất đã đi qua, những con người đã gặp, những câu chuyện đã nghe đều trở thành những mảnh ghép nhiều sắc màu trên hành trình mà tôi đang đi. Và cũng chính nghề làm báo đã dạy tôi biết yêu thương, sẻ chia nhiều hơn và biết trân trọng hơn những giá trị bình dị nhưng vô cùng quý báu của cuộc sống.

Nh.V















Home Icon VỀ TRANG CHỦ