🔍
Chuyên mục: Văn hóa

Tạm biệt đảo xa, viết tiếp ước mơ quân ngũ

2 giờ trước
Trước ngày rời đảo để về đất liền nhập ngũ, trong lòng Nguyễn Đình Hải Đăng, sinh năm 2001 là những lớp cảm xúc đan xen, khó gọi thành tên.

Sống tại khu 2, đặc khu Cô Tô, nơi biển xanh và gió mặn đã trở thành một phần của hơi thở, thanh niên Nguyễn Đình Hải Đăng đã quen với nhịp sống bình dị của đảo. Mỗi buổi sáng nhìn mặt trời nhô lên từ phía chân trời, mỗi chiều nghe tiếng sóng vỗ bờ, anh đều cảm nhận được sự bình yên rất riêng. Vì thế, khi chuẩn bị rời đảo, trong lòng anh không tránh khỏi có một chút bâng khuâng, một chút lưu luyến như phải tạm biệt một người thân quen.

Trước ngày nhập ngũ, thanh niên Nguyễn Đình Hải Đăng cùng bố thắp hương tại Khu di tích lưu niệm Chủ tịch Hồ Chí Minh ở đặc khu Cô Tô.

Nhưng trên hết không phải là nỗi buồn, mà là niềm tự hào và quyết tâm. Là một thanh niên đã tốt nghiệp Trường Đại học Khoa học xã hội và nhân văn, chuyên ngành Lịch sử Đảng, lại là đảng viên trẻ, Đăng hiểu sâu sắc ý nghĩa của hai chữ “trách nhiệm” với Tổ quốc. Những trang sách Đăng từng học về truyền thống cách mạng, về tinh thần cống hiến của các thế hệ đi trước, giờ đây không còn là lý thuyết mà đã trở thành lời nhắc nhở trực tiếp đối với chính anh.

Đặc biệt, hình ảnh người bố từng trải qua quân ngũ luôn hiện lên trong tâm trí. Đăng nhớ những câu chuyện về đời lính, về kỷ luật thép và tình đồng đội mà bố thường kể. Ngày chuẩn bị lên đường, anh cảm nhận rõ hơn bao giờ hết sự tiếp nối giữa hai thế hệ. Đó không phải là áp lực, mà là một niềm kiêu hãnh âm thầm: Được bước tiếp con đường mà bố đã từng đi qua.

Thanh niên Nguyễn Đình Hải Đăng lên đường nhập ngũ.

Trước khoảnh khắc rời đảo, anh đã đứng thật lâu trước biển, hít một hơi thật sâu vị mặn của gió, như muốn ghi nhớ tất cả. Trong lòng có chút bịn rịn khi tạm xa gia đình, xa quê hương, nhưng xen lẫn là sự vững vàng. Nguyễn Đình Hải Đăng hiểu rằng nhập ngũ không phải để xa cách, mà là trách nhiệm và nghĩa vụ của công dân và để trưởng thành hơn, rắn rỏi hơn, xứng đáng hơn.

Chuyến tàu rời đảo không chỉ chở theo hành lý, mà còn chở theo ước mơ, niềm tin và lời hứa thầm lặng của một người chiến sĩ trẻ “sẽ hoàn thành tốt nghĩa vụ, sẽ trở về với phiên bản mạnh mẽ hơn của chính mình”.

















Home Icon VỀ TRANG CHỦ