Pháp hiện thực hóa đe dọa, khiến Đức không có động cơ dành cho tiêm kích thế hệ sáu

Bất kỳ dự án phát triển tiêm kích thế hệ sáu nào của Đức đều sẽ không sử dụng động cơ Pháp. Ban lãnh đạo công ty Safran của Pháp đã đưa ra tuyên bố rõ ràng này, và điều này có thể ảnh hưởng đáng kể đến mọi bản kế hoạch trong tương lai của Berlin.

"Rõ ràng chúng tôi sẽ ưu tiên lộ trình phát triển tiêm kích thế hệ sáu của Pháp cho nên sẽ không có đủ nguồn lực để tạo ra 2 phiên bản riêng biệt của động cơ", Giám đốc điều hành Safran Olivier Andries thẳng thắn cho biết trong cuộc trả lời phỏng vấn trang Opex360.

Trước diễn biến trên, tờ Defense Express lưu ý rằng điều này đã hiện thực hóa lời đe dọa mà Paris đưa ra trước khi dự án tiêm kích FCAS (Hệ thống Không quân Chiến đấu Tương lai) chính thức sụp đổ.

Vào tháng 11/2025, Bộ trưởng Quốc phòng Pháp Catherine Vautrin đã cảnh báo Berlin về việc từ chối cùng phát triển động cơ nếu Đức không đồng ý tiếp tục hợp tác trong khuôn khổ dự án chung bằng cách chấp nhận các điều kiện "khắc nghiệt" của Paris.

Cần nói thêm, Đức có ý định biến FCAS thành tiêm kích hạng nặng, đồng nghĩa với việc nó cần một động cơ mạnh hơn so với loại cần thiết dành cho biến thể hạng nhẹ hơn của Pháp.

Chính vì vậy sau khi dự án hợp tác phát triển tiêm kích thế hệ sáu FCAS chính thức bị hủy bỏ vào tháng 6/2026, theo giới quan sát thì việc công bố quyết định này chỉ là còn vấn đề thời gian.

Quá trình phát triển động cơ cho tiêm kích FCAS được thực hiện bởi EUMET (EUropean Military Engine Team) - một liên doanh giữa Safran của Pháp, MTU Aero Engines của Đức và ITP Aero của Tây Ban Nha.

Phân công công việc ghi rõ Đức chịu trách nhiệm về máy nén áp suất thấp và cao, trong khi Safran bên cạnh phụ trách buồng đốt, turbine cao áp và bộ đốt sau, còn là nhà phát triển và tích hợp chính.

Điều này rất khác biệt so với hình thức hợp tác của Dự án FCAS, nơi về mặt lý thuyết, cả 3 công ty gồm Dassault Aviation (Pháp), Airbus (Đức) và Indra (Tây Ban Nha) đều có quyền bình đẳng.

Do vậy Đức - quốc gia chưa có dự án tiêm kích thế hệ sáu của riêng mình và trên danh nghĩa chỉ muốn duy trì sự tham gia vào FCAS trong lĩnh vực điện toán đám mây kỹ thuật số chiến đấu và máy bay không người lái hộ tống, hiện đang rơi vào tình thế cực kỳ khó khăn.

Ngành công nghiệp quốc phòng Đức không có năng lực chuyên môn vững chắc trong việc chế tạo động cơ cho máy bay chiến đấu, ngoài ra việc lựa chọn các giải pháp thay thế nước ngoài đủ khả thi cũng rất hạn chế.

Phương án thứ nhất là tìm đến Mỹ để mua sản phẩm, có thể kèm theo điều khoản nội địa hóa một động cơ phù hợp từ Công ty General Electric hoặc Pratt & Whitney.

Phương án thứ hai là tìm đến Công ty Rolls-Royce của Anh, khi họ đang cùng với các đối tác tại Nhật Bản phát triển động cơ cho tiêm kích Tempest.

Tuy vậy chiến lược của Berlin về vấn đề tiêm kích thế hệ sáu vẫn chưa rõ ràng, họ còn một lựa chọn đó là tham gia dự án Tempest liên doanh giữa Anh - Ý - Nhật Bản, nhưng với quyền hạn khá ít.

Phương án cuối là hợp tác với Tập đoàn Saab của Thụy Điển, khi họ đang nghiên cứu một loại tiêm kích thế hệ sáu thay thế cho Gripen, hoặc mua sản phẩm kèm theo điều khoản nội địa hóa chiến đấu cơ F-47 của Mỹ, nếu Washington đồng ý xuất khẩu.
Việt Dũng
13 giờ trước
2 giờ trước
46 phút trước
12 phút trước
12 phút trước
46 phút trước
1 giờ trước
1 giờ trước
1 giờ trước
1 giờ trước
1 giờ trước
1 giờ trước
1 giờ trước