🔍
Chuyên mục: Tình yêu - Hôn nhân

Phá bỏ rào cản vô hình với con

4 giờ trước
Không ít cha mẹ cảm thấy hụt hẫng khi con bước vào tuổi dậy thì và dần trở nên ít nói hơn.
00:00
00:00

Nhiều phụ huynh cảm thấy con ngày càng khép kín, ít chia sẻ, trong khi con lại cho rằng cha mẹ không thực sự hiểu những gì mình đang trải qua.

Tuy nhiên, đằng sau sự im lặng ấy thường không phải là xa cách hay chống đối, mà là những rào cản giao tiếp âm thầm đang hình thành giữa hai thế hệ.

Chấp nhận sự khác biệt để trẻ mở lòng

Kết nối với con cái tuổi teen chưa bao giờ là điều dễ dàng. Trong bối cảnh xã hội thay đổi nhanh chóng, khoảng cách thế hệ dường như ngày càng rõ nét hơn. Cách suy nghĩ, giao tiếp, tiếp nhận thông tin và nhìn nhận thế giới của những người trẻ hôm nay có nhiều khác biệt so với thế hệ cha mẹ khi còn ở cùng độ tuổi.

Chính sự khác biệt ấy đôi khi tạo nên những khoảng cách vô hình trong gia đình. Nhiều phụ huynh cảm thấy con ngày càng khép kín, ít chia sẻ, trong khi con lại cho rằng cha mẹ không thực sự hiểu những gì mình đang trải qua.

Chia sẻ về điều này, Alexia Lewis, sinh viên 21 tuổi tại Đại học Hampton, chuyên ngành Khoa học Chính trị (Mỹ), cho biết cô từng nhiều lần lựa chọn không tìm đến cha mẹ khi gặp khó khăn trong những năm trung học. “Tôi thường nghĩ rằng, cách tôi và bạn bè giao tiếp, cách chúng tôi tiếp nhận và truyền tải thông tin, cách chúng tôi nhìn nhận thế giới, hình dung cuộc sống có thể và nên như thế nào rất khác so với cha mẹ khi họ bằng tuổi tôi.

Đó là lý do tại sao chắc chắn có những lúc trong suốt thời trung học tôi không tìm đến cha mẹ để xin lời khuyên, hoặc kể cho họ nghe những gì tôi đang trải qua ở trường hay với bạn bè. Tôi cho rằng, họ sẽ không hiểu hoặc không thể giúp đỡ. Vì vậy, tôi không muốn bắt đầu một cuộc trò chuyện”, Alexia Lewis chia sẻ.

Thực tế, nhiều phụ huynh từng băn khoăn vì sao con chỉ đáp lại bằng một vài từ ngắn ngủi khi được hỏi về một ngày ở trường, hoặc trẻ vừa về đến nhà đã lập tức bước vào phòng riêng. Những biểu hiện đó thường được hiểu là sự thờ ơ hoặc chống đối. Song, trong nhiều trường hợp, nguyên nhân lại đến từ những rào cản giao tiếp mà cha mẹ không nhận ra. Để thu hẹp khoảng cách với con tuổi teen, điều quan trọng là cha mẹ cần hiểu những suy nghĩ đang tồn tại phía sau sự im lặng ấy.

Điều cha mẹ cần làm là cho con thấy mình thực sự quan tâm đến những câu chuyện hằng ngày của trẻ.

Lắng nghe để giữ kết nối

Nhiều thiếu niên cho rằng, cha mẹ vốn rất bận rộn với công việc và cuộc sống. Trong mắt các em, cha mẹ vừa là người luôn yêu thương, bảo vệ mình, nhưng cũng có thể là người đưa ra những đánh giá, phê bình khắt khe nhất. Vì vậy, nhiều bạn trẻ vô thức đặt ra một “ngưỡng giao tiếp” nhất định với cha mẹ.

Những câu chuyện thường ngày, khó khăn nhỏ ở trường học, mâu thuẫn với bạn bè hay áp lực trong đội thể thao thường bị giữ lại cho riêng mình. Chỉ khi vấn đề trở nên thực sự nghiêm trọng, các em mới nghĩ đến việc tìm kiếm sự hỗ trợ từ gia đình.

Lý do cho sự lựa chọn này rất khác nhau. Có em cảm thấy cha mẹ sẽ không quan tâm đến những điều mình đang bận lòng. Có em lại nghĩ rằng, cha mẹ không có thời gian để lắng nghe.

Cũng có những em lo ngại vấn đề của mình sẽ bị xem là trẻ con hoặc không đáng kể. Điều đó cho thấy, nhiều khi sự im lặng của con không phải vì không tin tưởng cha mẹ, mà vì các em chưa cảm nhận được rằng, những điều nhỏ bé trong cuộc sống của mình cũng được phụ huynh coi trọng.

Vì thế, điều cha mẹ cần làm là cho con thấy mình thực sự quan tâm đến những câu chuyện hằng ngày của trẻ. Đó có thể là một trận đấu thể thao không như mong đợi, một mâu thuẫn với bạn thân, bài kiểm tra khiến con lo lắng hay đơn giản là niềm vui nhỏ trong ngày.

Khi cha mẹ dành thời gian lắng nghe những điều tưởng chừng vụn vặt ấy, trẻ sẽ hiểu rằng, cảm xúc và trải nghiệm của mình được tôn trọng. Chính những cuộc trò chuyện nhỏ mỗi ngày sẽ tạo nền tảng cho sự tin tưởng lâu dài. Đến khi đối mặt với những vấn đề lớn hơn, con cũng sẽ dễ dàng tìm đến cha mẹ hơn.

Mọi cha mẹ đều có những kỳ vọng nhất định về con mình. Đó là điều hoàn toàn tự nhiên. Tuy nhiên, đôi khi chính những kỳ vọng ấy lại vô tình tạo ra áp lực và khiến con ngần ngại chia sẻ. Tuổi thiếu niên là giai đoạn mỗi người bắt đầu khám phá bản thân, xây dựng cá tính riêng và định hình những giá trị sống của mình.

Quá trình đó diễn ra từng ngày, từng tháng và không chờ đến khi các em đủ 18 tuổi mới bắt đầu. Nhiều bạn trẻ cảm thấy khó mở lòng với cha mẹ khi lo sợ rằng, những suy nghĩ, sở thích hay lựa chọn của mình sẽ không được chấp nhận. Các em e ngại bị đánh giá, bị so sánh hoặc ép phải trở thành phiên bản mà cha mẹ mong muốn. Trong khi đó, điều mà tuổi teen cần nhất lại là cảm giác được chấp nhận như chính con người thật của mình.

Nếu trẻ biết rằng, cha mẹ vẫn yêu thương và tôn trọng mình dù bản thân có khác với những kỳ vọng ban đầu, các em sẽ cảm thấy an toàn hơn khi chia sẻ những suy nghĩ sâu kín nhất. Sự ủng hộ ấy có thể được thể hiện thông qua những hành động rất đơn giản: Quan tâm đến sở thích của con, tìm hiểu những điều trẻ yêu thích, lắng nghe cách con nhìn nhận cuộc sống hoặc tôn trọng những lựa chọn cá nhân của trẻ.

Khi cha mẹ sẵn sàng đồng hành cùng hành trình khám phá bản thân của con thay vì cố gắng kiểm soát nó, mối quan hệ giữa hai bên sẽ trở nên cởi mở và gần gũi hơn. Điều quan trọng không phải là cha mẹ phải đồng ý với mọi điều con nghĩ, mà là cho con thấy rằng các em luôn có quyền được lắng nghe và tôn trọng.

Thay vì chỉ hỏi con “Hôm nay thế nào?” rồi nhanh chóng chuyển sang việc khác, cha mẹ cần thực sự lắng nghe câu trả lời. Sự quan tâm chân thành không nằm ở số lượng câu hỏi được đặt ra, mà ở mức độ hiện diện của cha mẹ trong cuộc trò chuyện ấy.

Trẻ cần biết rằng, những điều mình nói có ý nghĩa với cha mẹ. Các em cần cảm nhận được rằng, cha mẹ muốn trở thành một phần trong cuộc sống của mình, không chỉ khi có vấn đề xảy ra mà cả trong những khoảnh khắc bình thường nhất.

Đó cũng là cách những mối quan hệ gia đình bền chặt được nuôi dưỡng. Khi trẻ cảm thấy được lắng nghe, được chấp nhận và yêu thương vô điều kiện, khoảng cách giữa hai thế hệ sẽ dần thu hẹp. Và khi ấy, cánh cửa phòng khép kín sẽ không còn là biểu tượng của sự xa cách, mà chỉ đơn giản là một khoảng không riêng tư trong một gia đình luôn giữ được sự kết nối.

Theo Parents

Kim Dung








Khoảng trống
Báo Bắc Ninh 1 giờ trước









Home Icon VỀ TRANG CHỦ