Non nước Ninh Bình

Sông nước, núi đá và cây cối hòa quyện tạo nên bức tranh thiên nhiên thanh bình. Ảnh: SƠN LÊ
Buổi sáng cuối tuần, bến thuyền Tràng An đã nhộn nhịp. Sau khi mua vé và đi qua đường hầm dẫn sang bến, chúng tôi gặp hàng dài những con thuyền nhỏ đang đợi khách.
Mỗi thuyền chở ba đến bốn người. Gia đình tôi vừa đủ một chiếc. Áo phao được cài cẩn thận, mái chèo khẽ rẽ nước và con thuyền chầm chậm rời bến giữa dòng Sào Khê hiền hòa.
Chúng tôi chọn tuyến tham quan dài nhất, đưa du khách len lỏi qua những hang động kỳ bí và vùng núi đá vôi nguyên sơ. Điều làm nên sức hấp dẫn của Tràng An là hành trình ngồi thuyền len lỏi qua những hang động dài hàng trăm mét.
Có đoạn trần hang thấp đến mức mọi người phải cúi người để tránh những khối nhũ đá lấp lánh ngay trên đầu. Bên ngoài nắng rực rỡ bao nhiêu thì bên trong hang lại mát lạnh bấy nhiêu.
Khi con thuyền dần tiến về phía cửa hang, khoảng sáng hiện ra trước mắt, mở ra màu xanh ngút ngàn của cây cối ôm lấy những dãy núi đá vôi. Không gian chỉ còn tiếng chim, tiếng mái chèo khua nước và sự tĩnh lặng hiếm có của thiên nhiên.
Rời Tràng An, chúng tôi đến Tam Cốc và nghỉ tại một khách sạn nhỏ mang tên tiếng Pháp, Le Clos du Fil, nghĩa là “Sợi Chỉ Nhỏ”.
Cái tên gợi nhắc nghề dệt và thêu truyền thống của gia đình chủ nhân. Từ những tấm vải thêu, đồ trang trí cho đến các chi tiết nội thất đều mang dấu ấn thủ công tinh tế.
Không gian kết hợp hài hòa giữa kiến trúc truyền thống Bắc Bộ với những mảng gỗ, đá tự nhiên và khu vườn xanh mát, tạo cảm giác gần gũi, thư thái.
Khách sạn nằm trong làng Văn Lâm, ngôi làng cổ hơn bảy thế kỷ của vùng đất cố đô Hoa Lư.
Bữa trưa gia đình tôi thưởng thức cũng mộc mạc như chính vùng đất này: cơm cháy, dê tái chanh, nộm hoa chuối, rau luộc, canh và bát cơm trắng nóng hổi. Những món ăn dân dã sau một buổi sáng lênh đênh trên sông bỗng trở nên ngon miệng lạ thường.
Chiều xuống, chúng tôi đi bộ ra bến thuyền Tam Cốc, chỉ cách nơi nghỉ vài trăm mét. Hai bên đường là dòng người thong thả tản bộ, những quán cà phê nhỏ, cửa hàng lưu niệm bắt đầu lên đèn. Gió nhẹ mang theo hơi nước từ dòng sông khiến cái nóng dường như dịu lại.
Bến thuyền Tam Cốc lúc hoàng hôn mang một vẻ đẹp rất riêng. Những dãy nhà mái ngói cong soi bóng xuống mặt nước, những con thuyền gỗ nối nhau trở về sau chuyến cuối trong ngày. Ánh nắng cuối chiều phủ lên dòng sông một màu vàng óng, phản chiếu trên từng gợn sóng lăn tăn. Khung cảnh bình yên ấy khiến bước chân người lữ khách chậm lại, chỉ muốn đứng thật lâu để ngắm nhìn.
Có lẽ sức hấp dẫn của Tràng An và Tam Cốc - Bích Động không chỉ nằm ở cảnh sắc thiên nhiên kỳ vĩ đã được tạo hóa ưu ái, mà còn ở nhịp sống chậm rãi, hiền hòa của con người nơi đây.
Giữa những ngày nắng nóng, được thả mình trên dòng nước xanh, đi qua những hang động mát lạnh, lắng nghe tiếng mái chèo khua nhịp và tiếng cười của con trẻ, tôi hiểu vì sao nhiều người vẫn chọn trở lại Ninh Bình. Chuyến đi không chỉ để ngắm cảnh, mà còn để tìm lại cho mình một khoảng bình yên giữa bộn bề của cuộc sống.
SƠN LÊ
3 giờ trước
1 giờ trước
1 giờ trước
6 giờ trước
1 giờ trước
1 giờ trước
2 giờ trước
3 giờ trước
4 giờ trước
4 giờ trước
4 giờ trước