Những 'chiếc van' quyền lực và trận đồ bát quái năm 2026
Bước sang năm 2026, cuộc đua AI không còn đơn thuần là những màn trình diễn công nghệ hào nhoáng, mà đã trở thành những hồ sơ an ninh dày đặc các điểm kiểm soát chồng chéo. Ở đó, lợi thế không chỉ nằm ở trí tuệ của các thuật toán, mà nằm ở quyền năng mở hoặc đóng những “chiếc van” điều tiết năng lực tính toán của cả một lục địa.
Những “chiếc van” này không chỉ là những con chip bán dẫn nhỏ bằng đầu ngón tay, mà là một hệ thống kiểm soát tinh vi và tàn nhẫn: từ việc xuất khẩu và tái xuất khẩu chip cùng các thiết bị sản xuất tối tân; quyền tiếp cận những trung tâm dữ liệu khổng lồ và dịch vụ điện toán đám mây; cho đến việc kiểm soát chuỗi cung ứng vật liệu chiến lược cùng các quy định khắt khe về tiêu chuẩn thị trường. Khi những điểm kiểm soát này bị chính trị hóa, công nghệ lập tức rũ bỏ lớp áo thương mại thuần túy để biến thành một thứ vũ khí sắc bén.

Tổ hợp sản xuất chip của TSMC tại Arizona (Mỹ) - biểu tượng chiến lược “đưa sản xuất về gần đồng minh”.
Năm 2026 nổi lên như một năm bản lề khi các “van” này đang được các cường quốc vận hành đồng thời, vừa để giữ vững lợi thế độc tôn, vừa để giảm thiểu rủi ro bị “khóa chân”, và quan trọng hơn cả là tạo ra đòn bẩy cho những cuộc thương lượng không khoan nhượng trên bàn cờ địa chính trị đầy rẫy bất ổn. Câu chuyện về dòng chip H200 của gã khổng lồ Nvidia vào đầu tháng 1/2026 là một minh chứng sống động cho trạng thái “bình thường hóa sự bất định” của thị trường công nghệ.
Khi xuất hiện những thông tin về việc phía Trung Quốc đề nghị một số doanh nghiệp trong nước tạm dừng đặt hàng dòng chip này, đi kèm theo đó là những điều kiện mua bán ngặt nghèo hơn, giới quan sát hiểu rằng ngay cả khi cánh cửa giao thương vẫn còn hé mở, thì lộ trình của nó vẫn bị chi phối hoàn toàn bởi rủi ro chính sách. Chỉ một thay đổi nhỏ trong cách diễn giải thế nào là “được phép” hay “cần phê duyệt” đã đủ làm doanh nghiệp chuyển từ tâm thế tối ưu hóa chi phí sang trạng thái tối ưu hóa sự an toàn. Họ sẵn sàng trả thêm những khoản phí đắt đỏ chỉ để mua lấy sự yên tâm, hoặc chấp nhận trì hoãn các kế hoạch mở rộng hàng tỷ USD chỉ để tránh bị mắc kẹt trong những quyết định mua bán có thể bị đảo chiều bất cứ lúc nào bởi những toan tính chính trị từ các thủ đô lớn.
Ở phía bên kia đại dương, Mỹ đang vận hành những “chiếc van chip” với một sự tinh vi chưa từng thấy. Washington đã biến kiểm soát xuất khẩu từ một công cụ hành chính thành một chiến lược quân sự, mở rộng tầm ngắm từ phần cứng sang cả những yếu tố cốt lõi liên quan đến sự phổ tán năng lực tính toán. Mục tiêu tối thượng vẫn không hề thay đổi: khóa chặt các điểm nghẽn then chốt của hệ sinh thái AI, kéo dãn khoảng cách về thời gian mà các đối thủ cần để đuổi kịp, đồng thời ngăn chặn những rủi ro an ninh khi công nghệ vượt khỏi tầm kiểm soát.

Hạ tầng tính toán quy mô lớn - nơi các thuật toán AI chuyển hóa thành quyền lực chiến lược.
Trong ngôn ngữ của các nhà chiến lược, việc kiểm soát này không phải là một “đòn kết liễu”, mà là một cách mua thời gian vô cùng đắt giá. Bởi lẽ, với cuộc đua AI, thời gian chính là dữ liệu, là những vòng huấn luyện mô hình, là sự triển khai ứng dụng và sức mạnh của cả một hệ sinh thái không thể thay thế. Đáng chú ý hơn, nhiệm kỳ 2 của Tổng thống Donald Trump đã mang đến một lớp điều kiện hóa mang màu sắc tài chính thực dụng. Nếu ý tưởng cho phép xuất khẩu một số dòng chip đi kèm cơ chế thu phí trên doanh thu trở thành hiện thực, quyền tiếp cận năng lực tính toán sẽ trở thành một loại “giấy phép có giá”. Đây vừa là đòn bẩy kinh tế, vừa là công cụ quản trị dòng chảy công nghệ một cách thực dụng.
Đối với các doanh nghiệp toàn cầu, rủi ro không còn là một câu hỏi nhị phân đơn giản giữa “được” hay “không”, mà đã trở thành một bài toán đa biến phức tạp với những điều khoản ngặt nghèo, chi phí phát sinh và sự bấp bênh của các cơ chế cấp phép vốn có thể bị điều chỉnh bất cứ lúc nào theo “dự báo chính sách”. Một khi công nghệ bị gắn chặt với lợi ích tài chính quốc gia, sự tách rời không chỉ diễn ra ở khía cạnh vật lý mà còn ở khía cạnh dòng vốn và sự tin cậy.
Tuy nhiên, những con chip bóng loáng chỉ là phần nổi của một tảng băng trôi khổng lồ. Phần ngầm chứa đựng những rủi ro chí mạng chính là cuộc chiến vật liệu chiến lược. AI cần những trung tâm dữ liệu khổng lồ, mà những trung tâm đó lại cần năng lượng điện vô tận, hệ thống làm mát tinh vi và mạng lưới thiết bị viễn thông dày đặc. Sâu xa hơn, để làm nên những con chip siêu việt, người ta cần đến khoáng sản quý hiếm, hóa chất tinh luyện và một chuỗi cung ứng chế biến ổn định.
Chính vì thế, “van vật liệu” đã trở thành một đòn bẩy tự nhiên nhưng cực kỳ uy lực trong tay những quốc gia nắm giữ tài nguyên. Khi các nền kinh tế lớn thảo luận cách thiết lập cơ chế hỗ trợ giá để nhà sản xuất ngoài Trung Quốc có thể đứng vững trước áp lực cạnh tranh về đất hiếm, khoáng sản đã chính thức bước chân từ danh mục “hàng hóa” sang phạm vi “an ninh kinh tế”. Đây là cuộc giằng co quyết liệt giữa một bên muốn đa dạng hóa nguồn cung để giảm rủi ro bị bóp nghẹt, và bên kia đang nỗ lực sử dụng vị thế độc tôn trong chế biến để tạo ra những quân bài thương lượng thượng thặng trên bàn cờ quốc tế.

Dây chuyền sản xuất bán dẫn - nơi thương mại, công nghệ và an ninh quốc gia giao thoa.
Trong trận đồ bát quái này, Liên minh châu Âu (EU) chọn cho mình một lối đi riêng biệt mang đậm bản sắc pháp lý. EU đã dựng lên những “chiếc van quy định” thông qua Đạo luật AI, nhấn mạnh vào quản trị rủi ro và sự minh bạch. Với một thị trường tiêu dùng rộng lớn, quy định này trở thành một dạng “biên giới mềm” buộc mọi doanh nghiệp muốn phát triển đều phải “thiết kế để tuân thủ” ngay từ đầu. Điều này không chỉ giúp giảm rủi ro xã hội mà còn tạo ra lợi thế cho những kẻ làm chủ được các chuẩn mực toàn cầu.
Nếu người Mỹ khóa chặt các điểm nghẽn vật lý bằng chip thì người châu Âu đang cố gắng khóa chặt các điểm nghẽn pháp lý bằng quy tắc và trách nhiệm. Thế nhưng, châu Âu cũng đang vấp phải chính bài toán vật lý nghiệt ngã khi vẫn phụ thuộc nặng nề vào nguồn nguyên liệu thô then chốt nhập khẩu. Đạo luật Nguyên liệu thô quan trọng của EU với mục tiêu tăng tỷ lệ khai thác và chế biến nội khối đến năm 2030 chính là nỗ lực để chuyển từ khẩu hiệu “tự chủ” sang những con số có thể đo lường được. Nếu không giải được bài toán vật chất này, “tự chủ công nghệ” của châu Âu sẽ sớm chạm trần vì không thể có một sức mạnh tính toán bền vững trên một nền tảng tài nguyên mong manh.
Song song với những “chiếc van” vật liệu và quy định là xu thế “mua bảo hiểm địa chính trị” bằng cách kéo sản xuất chip về gần lãnh thổ của đồng minh. Hình ảnh khu tổ hợp Fab 21 của TSMC tại Arizona (Mỹ) sản xuất những con chip tiến trình 4 nanomet chính là biểu tượng của chiến lược giảm thiểu rủi ro đứt gãy. Nhưng, việc đưa nhà máy về gần không đồng nghĩa với sự độc lập ngay tức khắc. Chi phí vận hành cao ngất ngưởng, sự thiếu hụt nhân lực tay nghề cao và cuộc chạy đua trợ cấp giữa các nền kinh tế đang kéo thị trường chip vào một vòng xoáy cạnh tranh chính sách khốc liệt. Càng nhiều trợ cấp từ chính phủ, doanh nghiệp càng gánh chịu nhiều ràng buộc chính trị; và khi đó, tính “trung lập thương mại” của chuỗi cung ứng - vốn là động lực của ngành bán dẫn suốt nhiều thập niên - chỉ còn là một khái niệm xa xỉ trong các sách giáo khoa kinh tế cũ.

Chip AI hiệu năng cao là “chiếc van” then chốt quyết định ai được tiếp cận năng lực tính toán tiên tiến.
Nhìn rộng ra, bức tranh của năm 2026 có thể được tóm gọn qua 3 chuyển động lớn mang tính cấu trúc. Một là sự điều kiện hóa việc tiếp cận công nghệ: thương mại công nghệ sẽ ngày càng giống như một mạng lưới dày đặc các trạm kiểm soát, nơi giấy phép và điều khoản sẽ thay đổi liên tục. Hai là sự vũ khí hóa vật liệu: đất hiếm và vật liệu lưỡng dụng tiếp tục được sử dụng như những đòn bẩy uy lực, buộc các quốc gia phải lao vào cuộc đua đa dạng hóa nguồn cung đắt đỏ và đẩy mạnh tái chế - thay thế bằng mọi giá. Ba là sự quy định hóa AI: doanh nghiệp không chỉ chạy đua về hiệu năng của các mô hình ngôn ngữ, mà còn phải chạy đua về khả năng tuân thủ pháp lý; năng lực cạnh tranh không chỉ nằm ở tốc độ tính toán, mà còn nằm ở khả năng chứng minh trách nhiệm và kiểm soát rủi ro của mình trước cộng đồng quốc tế.
Nếu chip được ví như “dầu mỏ mới” của thế kỷ này, thì năm 2026 chính là thời điểm mà các cường quốc vừa tranh giành giếng dầu, vừa tranh nhau tàu chở dầu, lại vừa nỗ lực viết lại luật ra vào cảng. Mỹ và các đồng minh cố giữ thế thượng phong bằng “van chip” và nỗ lực tái cấu trúc chuỗi cung ứng về các khu vực an toàn; Trung Quốc tìm cách giảm phụ thuộc và giữ đòn bẩy bằng vật liệu và thị trường khổng lồ; còn châu Âu thì loay hoay giữa những quy định pháp lý khắt khe và cơn khát vật liệu thô.
Thế giới có lẽ sẽ không “tách rời” hoàn toàn theo kiểu Chiến tranh Lạnh cũ, nhưng một sự “phân mảnh có quản trị” là điều không thể tránh khỏi. Kinh tế AI sẽ không còn là một con đường cao tốc thênh thang cho tất cả mọi người, mà trở thành một mạng lưới nhiều làn với vô số rào chắn và trạm kiểm soát địa chính trị. Trong một mạng lưới đầy rẫy những bất định và rủi ro ấy, những ai hiểu được trật tự mới của các điểm kiểm soát, biết cách vận hành các “chiếc van” một cách linh hoạt và chuẩn bị đủ các phương án dự phòng sẽ là những người nắm giữ lợi thế bền vững nhất.
Cuộc đua AI, xét cho cùng, không chỉ là cuộc đua về trí tuệ máy móc hay những dòng code khô khan, mà là một cuộc đấu trí vĩ đại giữa những bộ não nắm giữ vận mệnh của các quốc gia trên bàn cờ an ninh thế giới. Tại đó, mỗi con chip hay mỗi gram khoáng sản đều mang trong mình sức nặng của một quân cờ chiến lược có thể định đoạt sự hưng thịnh hay suy tàn của cả một lục địa trong kỷ nguyên số.
Minh Hải
4 ngày trước
2 giờ trước
36 phút trước
23 phút trước
1 giờ trước
Vừa xong
Vừa xong
Vừa xong
3 phút trước
5 phút trước
8 phút trước
8 phút trước
8 phút trước
10 phút trước
13 phút trước