🔍
Chuyên mục: Du lịch

Kết nối các tuyến du lịch di sản và sinh thái

1 giờ trước
Một chuyến đi đến Thanh Hóa có thể bắt đầu từ một di sản, tiếp nối bằng hành trình xuyên rừng và kết thúc trong một bản làng, nơi du khách thưởng thức ẩm thực, tìm hiểu văn hóa cộng đồng. Để biến khả năng ấy thành sản phẩm du lịch, Thanh Hóa không nhất thiết phải có thêm nhiều điểm đến, mà cần tạo những kết nối đủ sức hình thành một hành trình. Khi du khách ngày càng tìm kiếm trải nghiệm xanh, sâu và đa dạng, liên kết di sản với sinh thái đang mở ra hướng đi đáng chú ý cho du lịch xứ Thanh.

Lam Kinh - điểm đến không thể thiếu trong hành trình kết nối các điểm đến xứ Thanh.

Cần những hành trình đủ dài

Thanh Hóa có hệ thống tài nguyên đa dạng, từ biển Sầm Sơn, Hải Tiến đến các di tích lịch sử Thành Nhà Hồ, Lam Kinh và các không gian sinh thái, văn hóa cộng đồng ở khu vực miền Tây như Pù Luông, Pù Hu, Xuân Liên. Mỗi điểm có giá trị riêng, nhưng nếu khai thác độc lập, khả năng hình thành những hành trình dài ngày vẫn hạn chế.

Trong khi đó, du khách ngày càng quan tâm đến một chuỗi trải nghiệm thay vì chỉ tham quan một địa danh. Lịch sử, thiên nhiên, ẩm thực và đời sống bản địa nếu được kết nối hợp lý sẽ tạo thêm lý do để du khách lưu trú lâu hơn và chi tiêu nhiều hơn tại điểm đến.

Từ thực tế khai thác tour nội tỉnh, bà Lê Hà Phương, Giám đốc Công ty Du lịch VNPlus, cho rằng, “nhu cầu này đang thể hiện rõ trên thị trường. Thanh Hóa không thiếu điểm đến, nhưng nếu chỉ “bán” từng điểm riêng lẻ thì rất khó tạo ra sản phẩm đủ hấp dẫn để khách lưu trú dài ngày. Một khách du lịch đến Thành Nhà Hồ có thể chỉ dành vài giờ tham quan, nhưng nếu kết nối với Lam Kinh rồi lên không gian sinh thái, cộng đồng ở miền Tây xứ Thanh, chuyến đi sẽ có nhiều trải nghiệm hơn. Vì vậy, chúng tôi không chỉ “bán” một địa danh mà cố gắng thiết kế cả hành trình để du khách có lý do ở lại lâu hơn”.

Theo cách nhìn này, kết nối không phải ghép càng nhiều điểm càng tốt. Mỗi điểm cần có một vai trò trong hành trình: di sản tạo chiều sâu lịch sử, thiên nhiên tạo trải nghiệm, còn làng bản, ẩm thực và dịch vụ cộng đồng giúp kéo dài thời gian lưu trú, qua đó gia tăng giá trị của cả hành trình. Thành Nhà Hồ hay Lam Kinh có thể trở thành điểm mở đầu cho những hành trình tiếp nối tới vùng quê, không gian sinh thái và cộng đồng phía Tây, thay vì chỉ là điểm tham quan trong vài giờ.

Để di sản và sinh thái cùng tạo giá trị

Pù Luông là ví dụ cho thấy sức hút của việc kết hợp cảnh quan, lưu trú và văn hóa cộng đồng. Ruộng bậc thang, bản làng, homestay, ẩm thực và các hoạt động trải nghiệm đã tạo nên một sản phẩm có khả năng giữ khách lâu hơn hình thức tham quan đơn thuần. Từ kinh nghiệm đó, Pù Hu, Xuân Liên và nhiều khu vực miền Tây có thể trở thành những mắt xích mới trong các hành trình liên kết. Việc Thanh Hóa phê duyệt Đề án du lịch sinh thái, nghỉ dưỡng, giải trí trong rừng đặc dụng Khu Bảo tồn thiên nhiên Pù Hu đến năm 2030, định hướng đến năm 2035, cũng mở thêm cơ sở để khai thác giá trị rừng theo hướng gắn với bảo tồn.

Tuy nhiên, một tuyến du lịch không thể chỉ được tạo ra bằng cách nối các điểm trên bản đồ. Nếu khách chỉ xuống xe tham quan rồi tiếp tục di chuyển, sự liên kết vẫn mang tính cơ học. Điều cần thiết là mỗi điểm phải bổ trợ cho điểm tiếp theo bằng câu chuyện và trải nghiệm. Một hành trình có thể bắt đầu từ Thành Nhà Hồ với câu chuyện về Tây Đô, tiếp nối bằng không gian sinh thái và kết thúc tại một bản làng miền núi. Từ Lam Kinh, câu chuyện Lam Sơn cũng có thể mở ra hành trình khám phá thiên nhiên và đời sống cộng đồng vùng đất phía Tây của tỉnh. Khi đó, mỗi điểm đến trở thành một mắt xích trong cùng sản phẩm.

Theo chuyên gia Hiệp hội Du lịch Việt Nam, Thanh Hóa cần thay đổi cách tiếp cận tài nguyên du lịch. Cần chuyển từ tư duy “có gì khai thác ấy” sang tư duy thiết kế hành trình. Khi di sản, thiên nhiên và văn hóa cộng đồng được đặt trong cùng một hành trình, mỗi điểm đến sẽ bổ trợ và gia tăng giá trị cho nhau. Muốn biến các kết nối thành sản phẩm thực tế, doanh nghiệp lữ hành, điểm đến và cộng đồng cần cùng tham gia. Bên cạnh giao thông, cần có lưu trú, ẩm thực, điểm dừng chân và trải nghiệm đủ sức hấp dẫn. Người dân địa phương cũng cần trở thành chủ thể, trực tiếp tham gia và hưởng lợi từ homestay, ẩm thực, sản phẩm địa phương và các hoạt động trải nghiệm.

Điều Thanh Hóa cần lúc này không hẳn là thêm những điểm đến mới, mà là tổ chức lại những tài nguyên đang có thành những hành trình có khả năng giữ chân du khách. Khi di sản được kết nối với thiên nhiên, thiên nhiên được kết nối với cộng đồng và mỗi điểm đến có một vai trò trong cùng sản phẩm, lợi thế du lịch của tỉnh sẽ không còn nằm ở từng điểm riêng lẻ, mà ở sức hấp dẫn của cả hành trình.

Bài và ảnh: Mai Phương

TIN LIÊN QUAN


















Home Icon VỀ TRANG CHỦ