Hai lần bị sa thải ở tuổi 35, giờ lương gần gấp đôi, hóa ra 'trong rủi có may'
Với những người ngoài 30 tuổi, đa số sẽ mong muốn sự ổn định: công việc ổn định, thu nhập ổn định, lịch sinh hoạt - làm việc ổn định... Thế nên không có gì khó hiểu khi nhiều người lo lắng bất an nếu đột nhiên thấy tên mình trong danh sách sa thải nhân sự.
Tôi cũng thế. Thậm chí trong vòng 1 năm, tôi bị sa thải tới hai lần ở hai công ty. Năm đó, tôi 35 tuổi, chẳng còn trẻ trung gì nữa.

Ảnh minh họa. Nguồn: Pitnerest
Lần đầu bị sa thải, tôi choáng váng vô cùng. Tôi nhớ rất rõ buổi chiều hôm đó, khi sếp gọi vào phòng, giọng điềm tĩnh nhưng từng lời thốt ra thì như “tảng băng dội vào người”: Công ty tái cấu trúc, vị trí của tôi không còn phù hợp.
Lần thứ hai, tôi tưởng mình đã “cứng cáp” hơn, nhưng khi nhận tin, vẫn thấy có cảm giác như thể mọi thứ đang dần đóng lại với mình. Hai lần bị sa thải khiến tôi bắt đầu nghi ngờ chính mình.
Nhưng cũng chính từ những cảm xúc không dễ chịu đó, tôi dần thay đổi cách đối mặt. Mà gọi là buộc phải đối mặt thì đúng hơn.
Bây giờ, khi mức lương hiện tại gần gấp đôi so với trước đây và bản thân đã có đủ tự tin để khẳng định mình đã vượt qua được giai đoạn khó khăn nhất, tôi mới hiểu thế nào là “trong cái rủi có cái may”. Đó hoàn toàn không phải một lời an ủi sáo rỗng như tôi từng nghĩ.
Mất việc không đáng sợ bằng việc không hiểu vì sao mình bị thay thế
Sau cú sốc ban đầu, điều quan trọng nhất tôi làm không phải là lao đi tìm việc ngay, mà là ngồi lại để hiểu chuyện gì đã xảy ra. Trước đây, tôi luôn nghĩ chỉ cần làm đủ phần việc của mình là được. Nhưng thực tế, “đủ” không còn là tiêu chuẩn an toàn trong môi trường làm việc hiện nay.
Tôi nhận ra mình làm việc chăm chỉ, nhưng lại thiếu chủ động. Tôi hoàn thành công việc, nhưng hiếm khi đặt câu hỏi “làm sao để tốt hơn” hoặc “việc này có thể tạo thêm giá trị gì”. Tôi cũng không cập nhật kỹ năng mới, trong khi xung quanh, mọi thứ thay đổi rất nhanh. Khi công ty cần người linh hoạt hơn, đa nhiệm hơn, tôi trở thành người dễ bị thay thế.
Hiểu được điều đó giúp tôi không còn đổ lỗi cho hoàn cảnh. Thay vào đó, tôi nhìn rõ điểm yếu của mình. Và chính sự rõ ràng này giúp tôi thay đổi cách làm việc sau đó: chủ động hơn, học thêm nhiều kỹ năng mới, và luôn tự hỏi mình đang tạo ra giá trị gì chứ không chỉ hoàn thành công việc.
Khi rơi vào những khoảng “trống” bất đắc dĩ, đó là lúc nâng cấp bản thân nhanh nhất
Khoảng thời gian thất nghiệp từng khiến tôi lo lắng, nhưng nhìn lại, đó lại là giai đoạn tôi phát triển nhanh nhất. Khi không còn guồng quay công việc hằng ngày, tôi buộc phải đối diện với câu hỏi: mình thực sự giỏi cái gì, thiếu cái gì, và muốn đi đâu?

Ảnh minh họa. Nguồn: Pinterest
Tôi bắt đầu học thêm những kỹ năng mà trước đây luôn trì hoãn vì “không có thời gian”: từ nâng cao chuyên môn đến những kỹ năng mềm như giao tiếp, quản lý công việc. Tôi đọc nhiều hơn, thử làm freelance để va chạm thực tế, và quan trọng nhất là học cách tự kỷ luật bản thân mà không cần ai thúc ép.
Điều thú vị là khi quay lại thị trường lao động, tôi không còn ở vị thế “xin việc” như trước. Tôi có nhiều lựa chọn hơn, tự tin hơn khi phỏng vấn, và biết rõ mình đang tìm kiếm điều gì. Khoảng “trống” từng khiến tôi sợ hãi hóa ra lại là bước đệm giúp tôi bật xa hơn.
Thu nhập tăng không đến từ may mắn, mà từ việc dám thay đổi tiêu chuẩn của chính mình
Trước đây, tôi có xu hướng chọn công việc “an toàn”: môi trường quen, mức lương ổn định, không quá áp lực. Sau hai lần mất việc, tôi bắt đầu suy nghĩ khác. Tôi không còn đặt tiêu chí “an toàn” lên hàng đầu, mà chuyển sang tìm kiếm những cơ hội có thể giúp mình phát triển nhanh hơn, dù có thể khó hơn.
Khi nhận công việc hiện tại với mức lương gần gấp đôi, tôi cũng hiểu rõ rằng đi kèm với đó là kỳ vọng cao hơn. Nhưng thay vì sợ, tôi chấp nhận thử thách. Tôi chủ động nhận việc khó, học cách làm những thứ trước đây mình né tránh, và không còn tự giới hạn bản thân trong vùng quen thuộc.
Điều quan trọng nhất tôi học được là: thu nhập không tự nhiên tăng lên chỉ vì mình “cần tiền hơn”. Nó tăng khi giá trị mình tạo ra tăng. Và để giá trị đó tăng, mình phải sẵn sàng thay đổi, thậm chí là thay đổi cả cách mình nhìn về bản thân.
Không ai muốn mất việc. Tôi cũng vậy. Nhưng nếu chuyện đó xảy ra, có lẽ điều quan trọng không phải là mình đã mất gì, mà là mình sẽ làm gì tiếp theo.
NGỌC LINH
4 ngày trước
21 phút trước
1 giờ trước
37 phút trước
27 phút trước
1 giờ trước
2 giờ trước
3 giờ trước