'Cường kích sát thủ' A-10 tiếp tục đổ về Trung Đông, dấu hiệu Mỹ chuẩn bị cho kịch bản xấu

Theo thông tin từ truyền thông quốc tế, Mỹ đã điều động một biên đội cường kích A-10 Thunderbolt II tới khu vực Trung Đông, trong bối cảnh căng thẳng với Iran vẫn chưa hạ nhiệt hoàn toàn.

Lực lượng này xuất phát từ căn cứ không quân Lakenheath tại Anh và nhanh chóng được triển khai tới các căn cứ tiền phương gần Vịnh Ba Tư.

Động thái diễn ra ngay sau khi Mỹ và Iran đạt được một thỏa thuận ngừng bắn tạm thời, nhằm tạo điều kiện cho các nỗ lực ngoại giao. Tuy nhiên, việc điều thêm khí tài cho thấy Washington không coi đây là dấu hiệu hạ nhiệt lâu dài, mà là khoảng thời gian để củng cố thế trận.

Theo các nguồn tin quân sự, đợt triển khai này không chỉ có A-10 mà còn nằm trong kế hoạch tăng cường tổng thể, với gần 50 máy bay chiến đấu các loại, bao gồm tiêm kích tàng hình và tiêm kích chiếm ưu thế trên không.

Trong đó, A-10 được lựa chọn cho một vai trò rất cụ thể, liên quan trực tiếp đến tác chiến mặt đất.

A-10 Thunderbolt II, còn được gọi là máy bay cường kích yểm trợ tầm gần, là dòng máy bay chuyên tiêu diệt mục tiêu mặt đất như xe tăng, thiết giáp và công sự.

Máy bay có chiều dài 16 m, sải cánh 17 m, khối lượng cất cánh tối đa khoảng 23 tấn. Điểm nổi bật nhất là pháo xoay 7 nòng cỡ 30 mm GAU-8/A Avenger, có tốc độ bắn 3.900 viên/phút, đủ sức xuyên giáp xe tăng hiện đại.

Ngoài pháo chính, A-10 có thể mang theo tới 7 tấn vũ khí, bao gồm bom dẫn đường bằng laser, tên lửa không đối đất AGM-65 Maverick và rocket không điều khiển.

Máy bay đạt tốc độ tối đa khoảng 700 km/h, thấp hơn nhiều so với tiêm kích hiện đại, nhưng đổi lại có khả năng bay chậm, bám địa hình và tác chiến chính xác ở độ cao thấp.

Một ưu điểm quan trọng khác là khả năng sống sót cao. Buồng lái của A-10 được bảo vệ bằng lớp giáp titan dày, giúp phi công chống chịu hỏa lực từ mặt đất. Thiết kế hai động cơ đặt cao phía sau cũng giúp giảm nguy cơ bị trúng đạn từ tên lửa vác vai.

Tuy nhiên, A-10 không phải là nền tảng bất khả xâm phạm. Trong môi trường có hệ thống phòng không hiện đại, đặc biệt là tên lửa đất đối không tầm trung và tầm xa, loại máy bay này vẫn đối mặt rủi ro lớn nếu không có sự yểm trợ của tiêm kích và chế áp phòng không.

Việc Mỹ đưa A-10 tới gần Iran vì vậy mang ý nghĩa chiến thuật rõ ràng. Đây là dấu hiệu cho thấy Washington đang chuẩn bị cho khả năng triển khai lực lượng mặt đất hoặc hỗ trợ các chiến dịch quy mô hạn chế, nơi A-10 đóng vai trò yểm trợ hỏa lực trực tiếp.

Ở góc độ chiến lược, động thái này gửi đi nhiều thông điệp. Thứ nhất, Mỹ muốn duy trì áp lực quân sự trong khi vẫn theo đuổi đàm phán.

Thứ hai, việc triển khai khí tài chuyên biệt cho tác chiến mặt đất cho thấy kịch bản xung đột không chỉ dừng ở không kích mà có thể mở rộng.

Thứ ba, đây cũng là cách Mỹ tái bố trí lực lượng trong thời gian ngừng bắn, nhằm đảm bảo khả năng phản ứng nhanh nếu tình hình xấu đi.

Trong bối cảnh Trung Đông luôn tiềm ẩn biến động, sự xuất hiện của A-10 không đơn thuần là một điều chỉnh lực lượng, mà là bước đi có tính toán, phản ánh cách Mỹ vừa đàm phán, vừa giữ thế chủ động trên thực địa.
Việt Hùng
1 ngày trước
15 phút trước
30 phút trước
7 phút trước
18 phút trước
44 phút trước
46 phút trước
55 phút trước
1 giờ trước