🔍
Chuyên mục: Bóng đá quốc tế

Vòng bán kết World Cup 2026: Cuộc hẹn của các nhà vô địch

6 giờ trước
World Cup 2026, với quy mô 48 đội lớn nhất lịch sử, được kỳ vọng sẽ mở ra cánh cửa cho những bất ngờ. Nhưng 4 cái tên có mặt ở bán kết: Pháp, Tây Ban Nha, Anh và Argentina đã minh chứng một điều: đẳng cấp vẫn là mãi mãi.

Các cầu thủ Argentina vui mừng sau khi Julian Alvarez (số 9) ghi bàn nâng tỷ số lên 2-1 trước đội tuyển Thụy Sĩ (ẢNH CHỤP MÀN HÌNH VTV)

Phút 112 tại sân Kansas City sáng 12-7, Alvarez xoay người ngoài vòng cấm và tung một cú sút cầu vồng đi vào góc xa khung thành nâng tỷ số lên 2-1 cho Argentina trong hiệp phụ của trận tứ kết cuối cùng. Thụy Sĩ, đội chơi thiếu người sau khi có bàn gỡ hòa 1-1, đã gục ngã trước nhà đương kim vô địch Argentina với tỷ số 1-3.

Không còn bất ngờ nào xảy ra vì Argentina đã trở thành đội bóng cuối cùng ghi tên vào bán kết World Cup 2026 theo cách mà họ đã quen thuộc suốt hai kỳ giải liên tiếp: không dễ dàng, nhưng không thể cản bước. Đó là hình ảnh thu nhỏ của cả vòng knock-out năm nay - nơi những “gã khổng lồ” của bóng đá thế giới vẫn tìm được đường đến đích, dù phải trả giá bằng mồ hôi và cả máu. Họ cùng nhau tạo ra vòng bán kết kinh điển, có thể nói là hay bậc nhất lịch sử World Cup.

Cả 4 đội vào bán kết đều từng vô địch thế giới. Đó là những nhà vô địch của 3 trong 4 kỳ giải gần nhất, trong 26 năm qua (từ 2010). Họ cũng là những đội bóng có thứ hạng FIFA cao nhất, xếp đầu bảng ứng cử viên trước khi World Cup bắt đầu.

Đáng chú ý hơn, quy tắc chia nhánh kiểu “hạt giống quần vợt” của FIFA đã đảm bảo 4 đội xếp hạng cao nhất là Tây Ban Nha, Argentina, Pháp và Anh không thể gặp nhau trước vòng bán kết. Một cấu trúc được thiết kế để những ứng viên vô địch thực sự chỉ đối đầu nhau khi giải đấu đã đi đến chặng cuối. FIFA đã đúng.

Nhưng “không bất ngờ” không đồng nghĩa với “không cảm xúc”. Trong 4 đội, chỉ duy nhất Pháp có một buổi tối tương đối yên ả với chiến thắng 2-0 trước Morocco. Ba cái tên còn lại đều phải đi qua “lằn ranh sinh tử” theo những cách khác nhau, và chính điều đó mới là thứ khiến vòng tứ kết năm nay trở thành một bài kiểm tra bản lĩnh thực sự chứ không phải cuộc dạo chơi của những ứng viên vô địch.

Tây Ban Nha chỉ thoát hiểm trước Bỉ nhờ vận may đến từ “siêu dự bị” Merino. Tuyển Anh phải chờ đến hiệp phụ mới hạ được Na Uy với tỷ số 2-1 bằng các khoảnh khắc tỏa sáng của Jude Bellingham. Còn Argentina, mỗi trận đấu ở vòng loại trực tiếp của họ như một bộ phim hồi hộp và gay cấn của Alfred Hitchcock (nhà làm phim người Anh). Messi và các đồng đội “tra tấn” từng nhịp tim của giới mộ điệu, khơi dậy cảm xúc khắp Bắc Mỹ với 3 chiến thắng giàu kịch tính.

Đó chính là chất liệu làm nên sức hút muôn thuở của World Cup: không phải phép màu của kẻ yếu, mà là bản lĩnh của kẻ mạnh khi bị dồn vào chân tường. Một đội bóng lớn không được đo bằng việc họ thắng dễ đến đâu, mà bằng cách họ từ chối gục ngã khi mọi thứ không còn nằm trong kịch bản.

Và khi họ gặp nhau ở bán kết, đó là thứ kịch bản “bom tấn” mà ngay cả Hollywood cũng phải thèm thuồng. Bởi lẽ, cả một vùng trời lịch sử của thế giới túc cầu được nén lại trong hai cặp đấu.

Người Anh, trong hành trình tìm kiếm danh hiệu lớn kể từ năm 1966 sẽ gặp Argentina, đối thủ cuối cùng mà có lẽ họ muốn chạm trán tại World Cup 2026. Làm sao xứ sương mù có thể quên ký ức khủng khiếp của 40 năm trước, cũng ở Bắc Mỹ này, khi Diego Maradona tạo nên “Bàn tay của Chúa" và “Bàn thắng thế kỷ” để loại người Anh ở vòng tứ kết. Kể từ đó là những chương mới của mối đối đầu kéo dài qua nhiều thế hệ, từ cuộc tái ngộ năm 1998 với chiếc thẻ đỏ của David Beckham cho đến bây giờ, khi Jude Bellingham đối diện Lionel Messi trong một cuộc chuyển giao giữa hai thời đại.

Còn cặp so tài Pháp - Tây Ban Nha mang một chất riêng: họ đại diện cho cuộc cạnh tranh quyền lực của bóng đá châu Âu suốt hơn 30 năm qua. Tây Ban Nha mở ra kỷ nguyên tiki-taka với chức vô địch World Cup năm 2010, còn Pháp là biểu tượng của thế hệ bóng đá hiện đại bằng danh hiệu năm 2018 và ngôi á quân năm 2022. Hai đội từng gặp nhau nhiều lần ở EURO và UEFA Nations League, mỗi lần đều phản ánh sự chuyển dịch của bóng đá châu Âu giữa triết lý kiểm soát và tốc độ chuyển trạng thái. Lần tái ngộ này không chỉ là cuộc chiến giành vé vào chung kết mà còn là màn đối đầu giữa hai trường phái đã thống trị bóng đá lục địa già trong hơn một thập kỷ.

ĐĂNG LINH

TIN LIÊN QUAN






























Home Icon VỀ TRANG CHỦ