Từ khoảnh khắc mẹ hồi sinh bé 2 tuổi, con trai quyết viết tiếp giấc mơ cứu người
Người mẹ gần 30 năm chạy đua cứu người
Năm 2000, bác sĩ Nguyễn Thị Loan bắt đầu làm nghề y tại Hòa Bình. Năm 2011, chị chuyển về công tác tại Trung tâm Cấp cứu 115 Hà Nội, hiện làm việc tại trạm Hà Đông. Gần ba thập kỷ trong nghề, thời gian của chị được tính bằng số ca trực, số cuộc gọi khẩn cấp và những lần chạy đua với tử thần chỉ trong vài phút ngắn ngủi.
Với gia đình, chị là người mẹ thường xuyên vắng nhà. Với bệnh nhân, chị luôn là người đến kịp lúc.

Bác sĩ Nguyễn Thị Loan.
Nguyễn Đình Hoàng - con trai duy nhất của chị lớn lên cùng hình ảnh quen thuộc: mẹ khoác vội áo blouse, rời mâm cơm, rời cả khoảnh khắc sum vầy để đi cứu người. Tuổi thơ của cậu gắn nhiều hơn với vòng tay của bố. Hai bố con thương mẹ, làm quen với việc tự chăm sóc nhau để mẹ yên tâm giành giật sự sống cho người lạ.
Có những ngày chị trở về, mệt nhoài. Nhưng có những ngày, ánh mắt chị sáng lên vì vừa giành lại một mạng sống.
Một trong những câu chuyện Hoàng nhớ nhất là ca cấp cứu một bé trai 2 tuổi bị hóc hạt chôm chôm. Khi kíp 115 tới nơi, đứa trẻ tím tái, ngừng tuần hoàn. Không còn thời gian chần chừ, bác sĩ Loan lập tức khai thông đường thở, thổi ngạt, bóp bóng, ép tim liên tục. Căn phòng chật hẹp lúc đó chỉ còn tiếng đếm nhịp dồn dập và ánh mắt người mẹ đứa trẻ hoảng loạn đến tột cùng. Vài phút nghẹt thở trôi qua. Rồi nhịp tim đập trở lại. Đứa trẻ bật khóc.
Tối hôm đó, chị về nhà rất muộn. Vẫn còn nguyên cảm giác run trong tay, chị kể cho con trai nghe về khoảnh khắc trái tim bé nhỏ ấy sống lại. Hoàng nhớ ánh mắt mẹ khi ấy, không phải ánh mắt của một người vừa hoàn thành công việc, mà là niềm hạnh phúc vỡ òa của người vừa kéo một sinh mệnh trở về từ lằn ranh mong manh nhất.
“Em chưa từng thấy mẹ vui như vậy. Khi nghe mẹ kể, lần đầu tiên em cảm nhận rõ ràng thế nào là cứu một con người,” Hoàng nói.
Trở thành chiến sĩ 115 để cứu người
Những đêm trực triền miên, những cái Tết thiếu mẹ, những lần chị trở về lặng lẽ vì không thể cứu được bệnh nhân… khiến cậu từng không muốn theo nghề của mẹ.
Thế nhưng, câu chuyện về đứa bé 2 tuổi năm nào cùng rất nhiều câu chuyện khác cứ âm thầm ở lại. Hình ảnh người mẹ thổi ngạt, bóp bóng, kiên trì ép tim cho đến khi trái tim bé nhỏ đập lại, đã gieo trong Hoàng một câu hỏi: nếu mình ở đó, mình có đủ bản lĩnh để làm như mẹ không?
“Tình yêu nghề y đến rất tự nhiên. Em muốn được đứng ở vị trí đó, được cứu người như mẹ từng làm”, Hoàng chia sẻ.
Anh quyết định rẽ hướng, trở thành y sĩ của Trung tâm Cấp cứu 115 Hà Nội. Ngày khoác lên mình bộ đồng phục 115, Hoàng hiểu mình đã bước vào chính con đường từng khiến anh lo lắng nhưng cũng đầy tự hào.

Hoàng tự hào khi được khoác áo 115.
Hai thế hệ, một nhịp tim
Có những ca trực, hai mẹ con cùng làm việc trong cùng một kíp. Trên xe cứu thương, họ không còn là mẹ và con, mà là những nhân viên y tế đang chạy đua với từng phút.
Tiếng còi xe, ánh đèn xanh nhấp nháy, những con đường xuyên đêm tất cả giờ đây là nhịp sống chung của hai thế hệ.
“Làm 115 rồi, em mới hiểu vì sao mẹ có thể rời mâm cơm bất cứ lúc nào mà không một lời than vãn”, Hoàng nói sau một ca trực dài. “Vất vả thật, nhưng khi thấy bệnh nhân qua cơn nguy kịch, mọi mệt mỏi đều xứng đáng”.
Còn với bác sĩ Loan, niềm hạnh phúc giờ không chỉ là cứu sống bệnh nhân, mà là thấy con trai mình hiểu giá trị của từng nhịp thở.
Giờ đây, những bữa cơm hiếm hoi đủ mặt không còn chỉ là chuyện đời thường. Đó là những câu chuyện về xử trí đường thở, về ép tim ngoài lồng ngực, về những hiện trường hỗn loạn và cách giữ bình tĩnh. Người mẹ dày dạn kinh nghiệm truyền cho con sự điềm tĩnh. Còn Hoàng kể về những cung đường xuyên đêm đầy áp lực nhưng tự hào.

2 mẹ con cùng chạy đua cứu người.
Trong những cuộc trò chuyện ấy, bác sĩ Loan không giấu nổi niềm xúc động khi thấy con mình dần trưởng thành qua từng ca trực. Bà hạnh phúc không chỉ vì con chọn nối nghiệp, mà vì con đã thực sự "thấm" và trân trọng giá trị của mỗi nhịp thở mà họ đang cùng nhau bảo vệ.
Ngày 27/2 năm nay, họ vẫn là những "chiến sĩ" thầm lặng, viết tiếp câu chuyện về tình yêu nghề và tình mẫu tử hòa quyện trong sắc trắng áo Blouse, dưới những ánh đèn xanh nhấp nháy của xe cấp cứu 115.
Việt Linh
1 giờ trước
1 giờ trước
1 giờ trước
4 giờ trước
19 phút trước
28 phút trước
1 giờ trước
1 giờ trước
2 giờ trước
2 giờ trước