Trầm mặc phố cổ Bao Vinh

Đình làng Bao Vinh với kiến trúc độc đáo và bề dày lịch sử. Ảnh: Tư liệu
Bao đời qua, nét chân quê, nhẹ nhàng của đất cố đô đã đủ xao xuyến lòng người. Sông Hương ngày hè, dòng nước trong xanh cứ lững lờ chảy. Dường như vùng đất này không hợp với dáng vẻ gấp gáp, từ con người đến thiên nhiên.
Theo lời giới thiệu của nhóm các bạn sinh viên du lịch, tôi ghé về phố cổ Bao Vinh, về góc Thượng Thành. Đó từng là những khu vực nhộn nhịp một thời của Huế.
Bên đầu cầu Gia Hội, vài nhóm người hành nghề đạp xích-lô xếp hàng ngay ngắn đợi khách. Vòng xe xích-lô cứ thế nhẹ tênh, len lỏi từng góc đường. Thấp thoáng phía xa xa là dáng anh họa sĩ đang cặm cụi trực họa mái ngói trăm năm. Tiếng ríu rít từ mấy chục lồng chim bên vỉa hè càng khiến không gian thêm đậm chất thơ. Từng mảnh ghép đời thường của Huế hiện lên rõ nét khi đôi mắt du khách thả trôi theo từng chuyển động nhỏ nhất.
Tạm xa những kiến trúc uy nghiêm, di tích cổ kính, tôi men theo con đường nhựa dẫn đến chợ Bao Vinh. Nằm sát mép sông Hương, chợ Bao Vinh nổi bật với đôi ba sạp hoa quả, hàng quán nhỏ chen chúc.
Dù là khu chợ nhỏ nhưng ẩn sau đó là giá trị lịch sử hàng trăm năm của vùng đất. Bằng chất giọng thỏ thẻ đặc trưng, các o, các mệ Bao Vinh đon đả chào mời khách ghé gian hàng. Chẳng lẫn vào đâu được, vẫn là mấy món bánh bèo, nậm, lọc, bún bò, bún hến...
Từng là một thương cảng quốc tế sầm uất bậc nhất thế kỷ XVII, các dãy nhà phố hai tầng rêu phong tạo cho Bao Vinh nét mộc mạc, xưa cũ.
Ở khu phố cổ này, những cụ ông, cụ bà dành cả đời mình chỉ để gìn giữ, bảo vệ ngôi nhà cổ hàng trăm năm tuổi. Mỗi ngày, họ lau chùi từng cột gỗ, từng chiếc bàn mà đối với họ là hơn cả một gia tài. Thấy rõ rằng, niềm tự hào luôn tồn tại trong lòng những người nặng nợ với quê hương. Dù cuộc sống ngày càng hiện đại, nhà cao phố rộng nhưng ở một nơi nào đó, nét đơn sơ, giản dị vẫn hiện hữu.
Người Huế đề cao sự kín đáo và ý tứ trong mọi mặt của đời sống. Tất cả tạo nên một nét “sống chậm” đặc trưng. Nhờ vậy, Bao Vinh hấp dẫn và dễ dàng tạo mối gắn kết với nhiều người, từ trong nước lẫn quốc tế.
Tản bộ dọc bờ sông Hương, nhìn đâu cũng thấy một không gian thoáng đãng. Thảm cỏ, hàng cây sum sê dọc hai bờ sông tạo nên một sức hút lạ kỳ. Qua bao mùa mưa nắng, ngôi nhà rường luôn đứng đó đợi người lữ khách dừng chân. Tôi vẫn thích đi dưới hàng cây xanh mát chỉ để ngắm dáng vẻ chầm chậm này thêm một lần.
Chiều muộn, ánh nắng dần tắt trên đỉnh Kỳ Đài. Dòng xe lưu thông ngày càng chật. Xe tôi chen mãi mới ghé đến nhà một gia đình làm bánh truyền thống.
Gia đình ba thế hệ này đã an cư ở phố cổ Bao Vinh hơn bảy mươi năm qua. Người bà am hiểu cách làm đủ loại bánh đã truyền nghề lại cho người con gái, và bây giờ là đời cháu ngoại. Bên trong mỗi chiếc bánh là hành trình gìn giữ tinh hoa nghề xưa, chứa đựng những thông điệp đầy ý nghĩa. Một phố cổ Bao Vinh trầm mặc và cái đẹp đang tồn tại bên dưới những mái hiên nhà.
MAI TRƯỜNG AN
3 giờ trước
18 phút trước
26 phút trước
46 phút trước
1 giờ trước
2 giờ trước
2 giờ trước
2 giờ trước
2 giờ trước
3 giờ trước
3 giờ trước