Thay đổi lớn nhất của MU dưới thời Carrick

Carrick mang lại điều MU đã thiếu.
Manchester United đang thắng trở lại. Hai trận, hai chiến thắng, đều trước những đối thủ lớn và nhiều duyên nợ. Và phản xạ tự nhiên của bất kỳ ai từng gắn bó với CLB này đều giống nhau: phải tự nhắc mình bình tĩnh. Đừng vội mơ mộng. Đừng vội tung hô. Nhưng đồng thời cũng khó phủ nhận một điều rất rõ ràng: đây là một Manchester United khác, theo chiều hướng tích cực.
Sự khác biệt ấy không chỉ nằm ở tỷ số. Nó hiện diện trong cách đội bóng di chuyển, tranh chấp, ra quyết định và quan trọng nhất là trong ánh mắt của các cầu thủ. Sau một thời gian dài bất ổn, Manchester United đang chơi bóng với cảm giác họ tin vào những gì mình làm. Với một CLB từng sống bằng niềm kiêu hãnh, điều đó đã là bước tiến lớn.
Từ hỗn loạn đến giải pháp “người nhà”
Từ đầu mùa 2023/24 đến nay, Manchester United sống trong trạng thái lưng chừng. Việc tiếp quản của Sir Jim Ratcliffe và tập đoàn INEOS mang lại hy vọng dài hạn, nhưng giai đoạn chuyển giao lại diễn ra trong bối cảnh đội bóng cần quyết định ngay lập tức. Bộ máy lãnh đạo chưa hoàn chỉnh, chiến lược thể thao chưa liền mạch, trong khi áp lực thành tích không cho phép chờ đợi.
Giữ Erik ten Hag rồi lại sa thải ông vào mùa thu chỉ khiến sự rối ren tăng thêm. Việc bổ nhiệm Ruben Amorim giữa mùa, kèm theo một cuộc “cách mạng” hệ thống, là quyết định đầy rủi ro. Kết quả thì ai cũng thấy: một tập thể lạc lõng, kết thúc ở vị trí thứ 15 và mất phương hướng. Khi Amorim rời đi trong trạng thái không còn đường lùi, Manchester United một lần nữa đứng trước khoảng trống trên băng ghế huấn luyện.
Trong bối cảnh đó, lựa chọn Michael Carrick mang tính thực tế nhiều hơn là tham vọng. Không phải vì Carrick là giải pháp hoàn hảo, mà vì ông là giải pháp an toàn nhất để ngăn CLB tiếp tục trượt dài. Một người hiểu phòng thay đồ, hiểu văn hóa CLB, và quan trọng là không cần thời gian để “làm quen” với Manchester United.
Hai chiến thắng đầu tiên của Carrick trước Manchester City và Arsenal không biến Manchester United thành ứng viên vô địch. Nhưng chúng chặn đứng đà suy sụp. Và trong một mùa giải hỗn loạn, chỉ riêng điều đó đã mang giá trị lớn.

MU của Carrick đã thắng 2 trận liên tiếp tại Ngoại hạng Anh.
Thay đổi dễ thấy nhất dưới thời Carrick là cấu trúc chiến thuật gọn gàng hơn. Manchester United không cố ép mình trở thành một đội bóng hoàn toàn khác chỉ trong vài tuần. Thay vào đó, họ chơi đơn giản, trực diện và phù hợp với con người hiện có. Nhưng quan trọng hơn cả là thái độ thi đấu.
Manchester United bây giờ sẵn sàng lao vào tranh chấp, sẵn sàng mạo hiểm trong những tình huống 50-50, thậm chí 30-70. Họ không còn đá với tâm lý sợ sai.
Khi có khoảng trống, cầu thủ dám sút. Khi có thời cơ, họ dám dâng cao. Những pha xử lý quyết đoán xuất hiện trở lại, thứ đã biến mất trong giai đoạn trước đó.
Sự tự tin ấy mang tính dây chuyền. Một cú dứt điểm dũng cảm tạo ra bầu không khí khác trên sân. Một pha phòng ngự chủ động kéo theo cả hàng thủ chơi cao hơn. Và khi mọi thứ vận hành trơn tru, các cầu thủ bắt đầu tin rằng mình có thể làm được nhiều hơn mức trung bình.
Điều đáng chú ý là sự thay đổi này không đến từ những bài diễn thuyết hoa mỹ, mà từ cảm giác quen thuộc. Carrick không cần “bán” triết lý. Ông chỉ cần nhắc các cầu thủ rằng chơi cho Manchester United nghĩa là gì. Trong một tập thể đã quá mệt mỏi vì thử nghiệm, sự giản dị đôi khi lại là liều thuốc hiệu quả nhất.
Khán đài và sợi dây kết nối được nối lại
Cảm giác tích cực không chỉ nằm trên sân. Nó lan sang cả khán đài. Old Trafford trở nên ồn ào hơn, nhiệt huyết hơn, gợi nhớ giai đoạn đầu khi Ole Gunnar Solskjaer tạm quyền. Đó là phản ứng rất “Manchester United”: khi CLB trở lại với những giá trị quen thuộc, người hâm mộ sẵn sàng đứng phía sau.
Sự hiện diện của Carrick mang ý nghĩa biểu tượng. Một cựu cầu thủ, một người từng là phần của những năm tháng thành công, giúp thu hẹp khoảng cách giữa đội bóng và CĐV. Trong bối cảnh những thay đổi ở thượng tầng khiến nhiều người cảm thấy xa lạ, điều này có tác dụng hàn gắn rõ rệt.

Rạng sáng 26/1, MU đánh bại Arsenal ngay trên sân khách.
Tất nhiên, cảm xúc không thể thay thế chiến lược. Manchester United đã sớm bị loại khỏi các cúp quốc nội, và Premier League là mặt trận duy nhất còn lại, với mục tiêu thực tế là suất dự cúp châu Âu cùng nguồn thu truyền hình quan trọng. Nhưng chính việc không còn phải phân tâm bởi quá nhiều mục tiêu lại giúp Carrick có không gian để ổn định đội bóng.
Cần nhấn mạnh một điều: chưa phải lúc để trao chiếc ghế dài hạn cho Carrick. Phía trước vẫn còn 15 trận, với đủ kiểu thử thách. Manchester United sẽ phải đối mặt những đội chơi khối thấp, không để lộ khoảng trống, buộc họ phải kiểm soát và kiên nhẫn hơn. Đó mới là bài kiểm tra đầy đủ cho năng lực cầm quân của Carrick.
Nhưng cũng không nên phủ nhận những gì đang diễn ra. Manchester United, sau thời gian dài, trông giống Manchester United. Một đội bóng chơi với cảm xúc, với khát vọng, và với sự kết nối rõ ràng giữa sân cỏ và khán đài.
Có thể mùa giải này sẽ không mang về danh hiệu. Có thể nó chỉ kết thúc bằng một vị trí dự cúp châu Âu. Nhưng nếu United thực sự tìm lại được bản sắc và niềm tin, đó đã là nền móng cần thiết cho tương lai.
Bình tĩnh thôi. Đừng vội phấn khích. Nhưng hãy thừa nhận một điều: cảm giác ấy đã trở lại, và nó đáng để tận hưởng.
Highlights Arsenal 2-3 Manchester United Rạng sáng 26/1, MU tiếp tục gây bất ngờ đánh bại Arsenal 3-2 ngay trên sân Emirates ở vòng 23 Premier League.
Hà Trang
4 giờ trước
7 giờ trước
9 giờ trước
11 giờ trước
13 giờ trước
1 ngày trước