Thất nghiệp nửa năm, tôi bất lực để người đàn ông khác 'nuôi' vợ con mình
Tôi mất việc sau đợt công ty cắt giảm nhân sự. Với hơn 10 năm kinh nghiệm, tôi từng nghĩ cùng lắm 1-2 tháng sẽ tìm được chỗ mới. Vậy nhưng đã nửa năm trôi qua, thứ tôi nhận được nhiều nhất vẫn là những email từ chối sau phỏng vấn.
Tiền tiết kiệm vơi dần trong khi khoản vay mua nhà, tiền sinh hoạt, học phí của con vẫn đều đặn đến hạn. Từ trụ cột kinh tế, tôi trở thành người sáng đưa con đi học, chiều đón về, thời gian còn lại ngồi trước máy tính gửi hồ sơ và nhận vài việc lặt vặt với tiền công chẳng đáng bao nhiêu.
Vợ tôi làm ở một công ty truyền thông. Biết gia đình đang khó khăn, sếp trực tiếp giao thêm dự án cho cô ấy, tạo điều kiện để tăng thu nhập. Có tháng, khoản thưởng thêm gần chục triệu đồng giúp chúng tôi không phải muối mặt vay mượn bên ngoài.
Dần dần, vợ tôi tăng ca nhiều hơn. Có hôm gần 11 giờ đêm mới về, tôi phát hiện người lái ô tô đưa cô ấy tới tận chung cư chính là sếp. Lần đầu tôi còn xuống cảm ơn, ông ấy chỉ cười, bảo nhà tiện đường, phụ nữ đi một mình khuya không an toàn.
Sau vài lần như vậy, tôi hỏi vợ tại sao cứ để sếp đưa về. Cô ấy gắt lên: “Em đang phải cố kiếm thêm tiền, anh đừng làm em mệt hơn được không?”. Tôi tức nhưng không thể cãi, bởi nếu tôi vẫn kiếm được tiền như trước, có lẽ chuyện này đã chẳng xảy ra.

Sau khi thất nghiệp, tôi bất lực vì không làm ra kinh tế. Ảnh minh hoạ
Đầu năm học mới, khoản phải đóng cho con lên đến gần 20 triệu đồng, trong khi hai vợ chồng vét sạch túi chỉ còn vỏn vẹn 7 triệu. Tôi đang tính xem có thể vay ai thì vợ báo đã xoay đủ, nói được ứng trước lương và tiền dự án.
Gặng hỏi mãi, tôi mới biết chẳng có khoản ứng nào qua công ty. Chính người sếp ấy đã cho vợ tôi vay tiền, bảo khi nào có thưởng thì trả dần.
Tôi nổi nóng, yêu cầu vợ chuyển trả ngay nhưng cô ấy bật khóc: “Trả rồi lấy gì đóng học cho con? Anh vay được ở đâu thì đưa em, em trả ngay”. Câu nói ấy khiến tôi cứng họng.
Sau chuyện đó, vợ ít nhắc đến công ty hơn. Thỉnh thoảng cô ấy vẫn mang về bánh kẹo, hoa quả, có cả đồ chơi khá đắt tiền cho con và nói đồng nghiệp cho. Tôi không hỏi thêm nhưng cảm giác khó chịu ngày một lớn.
Cuối tuần vừa rồi, khi tôi đang chán nản sau một cuộc phỏng vấn thất bại thì con trai hồn nhiên chạy lại, chìa ra một bộ đồ chơi, khoe: "Bác Minh mua cho con, bác còn vừa đưa con đi chơi thuỷ cung về".
Cơn giận trong tôi bùng phát bởi "bác Minh" chính là sếp của vợ. Không còn giữ nổi bình tĩnh, tôi chất vấn vợ rốt cuộc giữa hai người là quan hệ gì, tại sao một người sếp hết đưa nhân viên về khuya, cho vay tiền, giờ còn tự nhiên đưa con tôi đi chơi mà không cần nói với tôi một câu.
Vợ cũng nổi nóng, nói hôm đó cô ấy phải xử lý công việc gấp, con lại muốn đi thủy cung nên sếp tiện đường đưa đi. Cô ấy còn khẳng định giữa hai người chưa từng có chuyện gì khuất tất, thậm chí ném điện thoại xuống bàn, bảo tôi muốn kiểm tra thì tuỳ.
Nhưng lúc ấy tôi chẳng còn muốn kiểm tra gì nữa. Tôi chỉ thấy nhục nhã khi một người đàn ông khác đang dần làm những việc mà lẽ ra người thực hiện phải là mình. Trong cơn tức giận, tôi yêu cầu vợ nghỉ việc, trả lại toàn bộ số tiền đã vay và từ nay không nhận bất cứ thứ gì từ người đó.
Vợ nhìn tôi hồi lâu rồi hỏi: “Em nghỉ việc thì tháng sau lấy gì trả tiền nhà, tiền học cho con? Anh có lo được không?”.
Tôi im bặt. Quả thật tôi không có bằng chứng để buộc tội vợ ngoại tình, cũng không có tiền để trả lại sự giúp đỡ của người đàn ông khiến mình ghen đến phát điên.
Mấy ngày nay, vợ chồng tôi gần như không nói chuyện. Tôi vẫn gửi hồ sơ xin việc nhưng càng chờ đợi càng thấy bế tắc. Tiền bạc cạn dần, công việc chưa biết bao giờ mới có còn cuộc hôn nhân vốn yên ổn cũng bắt đầu rạn nứt. Tôi từng nghĩ mất việc chỉ là một giai đoạn kinh tế khó khăn, chẳng ngờ chỉ trong vòng nửa năm, tôi còn có nguy cơ đánh mất cả gia đình.
Bạn đọc V.V.D
1 giờ trước
7 giờ trước
2 giờ trước
2 giờ trước
7 giờ trước
7 giờ trước
7 giờ trước
8 giờ trước
8 giờ trước