🔍
Chuyên mục: Du lịch

Tận hưởng Hà Nội theo cách riêng trong dịp nghỉ lễ

4 giờ trước
Cứ mỗi dịp nghỉ lễ dài, Hà Nội lại có một khoảng thời gian kỳ lạ mà chỉ người ở lại mới được thấy và thấu cảm trọn vẹn. Khi hàng triệu người rời thành phố để về quê, đi du lịch, Hà Nội bỗng trở nên bình yên, sâu lắng để mỗi người ở lại có thể tận hưởng thành phố của mình theo một cách rất riêng.

Hà Nội của những ô cửa trầm tư

Những ngày nghỉ lễ, Thủ đô mang đến một nhịp sống chậm rãi, khác biệt hiếm thấy, nhiều tuyến phố trung tâm trở nên thông thoáng, yên bình. Không còn cảnh dòng xe nối dài hay tiếng còi xe dồn dập, thay vào đó là những con đường rộng mở, sạch sẽ, ánh nắng trải dài trên mặt phố. Thành phố đông đúc dân cư bỗng nhẹ tênh, bình yên đến lạ.

Người Hà Nội bình yên dạo quanh hồ thể dục buổi sớm. Ảnh: Đinh Luyện

Dạo qua phố Hà Nội những ngày này, hẳn ai nấy đều dễ dàng bắt gặp những chiếc xe đạp chở đầy hoa loa kèn trắng tinh khôi, vừa dịu dàng vừa lãng mạn len lỏi qua từng ngõ nhỏ. Loa kèn là hoa của tháng Tư, là hoa của Hà Nội. Và không hiểu sao, chỉ cần nhìn thấy một gánh hoa như vậy giữa con phố vắng buổi sáng dịp nghỉ lễ, người ta lại thấy lòng nhẹ bẫng đi, như thể thành phố đang tặng riêng cho mình một khoảnh khắc không dễ có được vào ngày thường.

Những chiếc xe đạp chở đầy hoa loa kèn trắng tinh khôi, vừa dịu dàng vừa lãng mạn len lỏi qua từng ngõ nhỏ. Ảnh: Lê Bích

Không biết đã đi qua bao năm tháng, Hà Nội đong đầy những ký ức, những bức tường mang màu loang lổ của hoài niệm. Những ô cửa sổ nhỏ cũng như những ngôi nhà cũ kỹ mang một vẻ đẹp trầm tư đi qua bốn mùa mưa nắng. Giữa một Hà Nội tất bật của hôm nay, người ta muốn tìm lại chút hồn xưa còn vương lại và chắc không còn nơi nào đọng lại cái thi vị, cái trầm mặc, cái cũ kỹ như ở ban công hay những ô cửa nhỏ của Hà Nội.

Vội vã đi theo dòng người, để có lúc bất chợt ngước nhìn lên góc phố rêu phong nào đó, cảm thấy như thời gian ngừng lại trong từng ban công và ô cửa sổ nhỏ. Nét đẹp của phố cũ thâm nâu ấy có sức mê hoặc cả những người khó tính, vô cảm nhất. Ở bên ô cửa là nơi hoa sưa đơm bông trắng phố, là nơi cây bàng lá đỏ gọi mùa đông về, là nơi hoa bằng lăng nở tím trời mộng mơ.

Nhiều tuyến phố trung tâm trở nên thông thoáng, yên bình. Ảnh: Mai Thư

Đằng sau những khung cửa sổ Hà Nội là nơi lưu giữ những âm thanh, hình ảnh hạnh phúc của mỗi căn nhà. Những buổi chiều muộn, ô cửa ấy có ánh sáng của đèn hắt bóng, người phụ nữ tảo tần bên bếp lửa, cả gia đình quây quần bên mâm cơm và tiếng bi bô của bọn trẻ, đấy là ô cửa của một ngôi nhà hạnh phúc. Ở ô cửa còn lại là nơi lưu giữ cả một ký ức của người già, nơi họ trò chuyện, ôn lại chuyện xưa của những tâm hồn trầm tư rung cảm. Thời gian với bốn mùa mưa nắng, với mười hai mùa hoa, cùng rất nhiều những buồn vui, âu lo hay hoan hỉ, vẫn cứ âm thầm ngang qua những ô cửa cũ. Hà Nội đẹp nao lòng khi có những ô cửa trầm tư như thế.

Vẻ duyên dáng của một thành phố đang đổi thay

Những ngày nghỉ lễ, khi nhịp phố chậm lại, người ta mới có thời gian ngước nhìn lên và thấy tất cả những điều đó. Những khoảnh khắc bình minh tại phố cổ luôn mang đến một cảm giác lãng mạn và thanh bình. Ánh nắng đầu ngày nhẹ nhàng soi rọi xuống những con phố vắng người, làm nổi bật màu xanh của những tán cây cổ thụ và phản chiếu những mảng tường nhuốm màu thời gian.

Những con ngõ nhỏ bình yên của Hà Nội. Ảnh: PV

Với những người chọn ở lại, kỳ nghỉ lễ là dịp hiếm hoi để tận hưởng Hà Nội theo cách chưa bao giờ có thể làm vào ngày thường. Dạo một vòng hồ Hoàn Kiếm buổi sáng sớm, ngắm nhìn những cụ già tập dưỡng sinh, những con phố chưa đông đúc, sao trong tâm thấy bình yên đến thế. Đạp xe từ Hồ Tây sang Hồ Gươm mà không lo tắc đường. Dừng lại giữa phố Phan Đình Phùng với hai hàng sấu cổ thụ tán rộng che kín mặt đường, chụp một tấm ảnh mà không có xe máy nào lao vào khung hình.

Rồi ghé vào một quán cà phê vỉa hè quen thuộc, gọi một ly cà phê sữa đá, ngồi nhìn phố xá từ từ thức dậy. Không ai giục, không ai nhắc nhở deadline công việc. Chỉ có tiếng lá rơi, tiếng xe đạp lăn bánh xa dần và mùi cà phê phin quen thuộc bay ra từ chiếc phin nhỏ đặt trên miệng ly. Những điều tưởng như bình thường đó, ở một thành phố hơn tám triệu dân, lại là thứ xa xỉ nhất trong những ngày thường nhật.

Những ngày này, người ta có thể ghé vào một quán cà phê quen thuộc để tìm cảm giác sống chậm lại. Ảnh: PV

Dịp nghỉ lễ này, khu vực Phố cổ Hà Nội cũng trở thành điểm hẹn văn hóa với chuỗi hoạt động triển lãm và trải nghiệm nghệ thuật, nhiều di tích mở cửa liên tục và miễn phí trong hai ngày cao điểm. Đình Kim Ngân trên phố Hàng Bạc, Ngôi nhà Di sản số 87 Mã Mây, Đền Bạch Mã trên phố Hàng Buồm, những địa chỉ ngày thường người ta hay đi qua mà không dừng lại, bỗng trở thành điểm đến đáng ghé thăm trong một buổi sáng rảnh rang.

Phải chăng Hà Nội sẽ mất đi vẻ duyên dáng, cổ kính của mình khi thành phố này ngày càng trở nên giàu có và hiện đại? Người ta không khỏi lo ngại khi len lỏi trên những con ngõ phố ngày một đông đúc và ngột ngạt. Những ngôi nhà kiểu Việt Nam truyền thống và những tòa biệt thự kiểu Pháp cổ dần nhường chỗ cho những công trình cao tầng. Những kiến trúc mặt tiền màu vàng với ban công rêu xanh và mảng tường ẩm ướt đang dần khuất sau bao lớp biển quảng cáo ngang dọc xen lấn.

Có lẽ vì thế, người ta càng trân trọng hơn những khoảnh khắc như ngày lễ này, khi đường phố vắng đi, khi nhịp sống chậm lại để còn kịp nhìn thấy những gì đang dần biến mất. Để thấy một Hà Nội không son phấn, dù chỉ một lần, hãy thử dạo qua những con phố sáng sớm ngày lễ, ngước nhìn lên những ô cửa sổ cũ kỹ, hít thở mùi cà phê phin và để lòng trôi theo tiếng bánh xe đạp lăn khẽ trên mặt đường. Để thấy mình chẳng nhớ nổi một con đường...

Minh Phương

TIN LIÊN QUAN

















Home Icon VỀ TRANG CHỦ