🔍
Chuyên mục: Thế giới

Mỹ lộ điểm yếu khi phải dùng lại tên lửa thời Chiến tranh Lạnh tấn công Iran

57 phút trước
Quân đội Mỹ đang sử dụng số lượng lớn tên lửa đạn đạo ATACMS để tiến hành các đòn tấn công nhằm vào các mục tiêu tại Iran.
00:00
00:00

Theo các thông tin được công bố, Mỹ đã sử dụng hết số tên lửa PrSM vào giữa tháng 4, chỉ hơn 1 tháng sau khi mở chiến dịch quân sự nhằm vào Iran từ ngày 28/2. Đây cũng là lần đầu tiên PrSM được triển khai trong thực chiến.

Phóng tên lửa đạn đạo ATACMS. (Ảnh: MW)

PrSM là dòng tên lửa đạn đạo chiến thuật mới nhất của Lục quân Mỹ, chính thức đưa vào trang bị từ năm 2024. Do mới được sản xuất với số lượng hạn chế và có chi phí rất cao, loại tên lửa này nhanh chóng rơi vào tình trạng thiếu hụt sau các đợt tấn công liên tiếp.

Trong khi đó, ATACMS là dòng tên lửa ra đời từ cuối thời Chiến tranh Lạnh, đã phục vụ quân đội Mỹ nhiều thập kỷ và được tích trữ với số lượng lớn cũng như xuất khẩu cho nhiều đồng minh.

Việc phải quay lại sử dụng ATACMS khiến Mỹ đối mặt với nhiều hạn chế, trong đó đáng kể nhất là tầm bắn. Phiên bản ATACMS hiện có chỉ đạt khoảng 300 km, trong khi PrSM Increment 1 có thể vươn tới khoảng 500 km, giúp mở rộng đáng kể phạm vi tấn công.

Khoảng cách ngắn hơn buộc các bệ phóng HIMARS và M270 phải tiến gần tiền tuyến hơn nếu muốn đánh trúng các mục tiêu tương tự bên trong lãnh thổ Iran. Điều này khiến các tổ hợp phóng dễ bị phát hiện và đối mặt với nguy cơ bị tập kích bởi máy bay không người lái trinh sát, UAV cảm tử dòng Shahed, tên lửa hành trình, tên lửa đạn đạo chiến thuật hoặc lực lượng đặc nhiệm của Iran.

Một số báo cáo cũng cho biết Iran đã thực hiện các cuộc tấn công nhằm vào các bệ phóng của Mỹ tại Kuwait. Do số lượng vị trí triển khai thích hợp không nhiều, các bệ phóng HIMARS và M270 có nguy cơ bị đối phương theo dõi và tấn công cao hơn.

Ngoài tầm bắn, PrSM còn sở hữu nhiều ưu thế về công nghệ. Được phát triển sau ATACMS hàng chục năm, loại tên lửa này được trang bị hệ thống dẫn đường hiện đại hơn, khả năng định vị chính xác cao hơn, chống tác chiến điện tử tốt hơn và sử dụng các thiết bị điện tử tiên tiến phục vụ môi trường chiến tranh cường độ cao.

ATACMS dù đã chứng minh hiệu quả trong nhiều chiến dịch quân sự vẫn dựa trên nền tảng thiết kế từ thập niên 1980. Loại tên lửa này từng được ghi nhận gặp khó khăn trước các hệ thống gây nhiễu điện tử trên chiến trường Ukraine, ảnh hưởng đến độ chính xác. Tuy vậy, hiện chưa rõ năng lực tác chiến điện tử của Iran có đạt mức tương tự hay không.

Một lợi thế khác của PrSM nằm ở kích thước nhỏ gọn. Mỗi bệ phóng HIMARS hoặc M270 có thể mang hai quả PrSM thay vì chỉ một quả ATACMS như hiện nay. Điều này giúp tăng gấp đôi hỏa lực sẵn sàng chiến đấu và giảm tần suất phải tiếp đạn trong các chiến dịch kéo dài.

Xuân Minh

TIN LIÊN QUAN

































Home Icon VỀ TRANG CHỦ