Mỹ dùng hỏa thần HIMARS 'bắn rồi chạy' để tập kích loạt chiến hạm Iran

Ngày 19/3, theo các nguồn tin quân sự, Mỹ đã triển khai hệ thống pháo phản lực cơ động cao M142 HIMARS để tiến hành các đòn tấn công nhằm vào mục tiêu Iran, trong đó đáng chú ý là việc sử dụng đồng thời 2 loại tên lửa chiến thuật hiện đại gồm ATACMS và PrSM.

Hệ thống HIMARS là tổ hợp pháo phản lực đặt trên khung gầm xe tải bánh lốp, có khối lượng khoảng 10,8 tấn, tốc độ di chuyển tối đa khoảng 85 km/h.

Nhờ khả năng cơ động cao, hệ thống này có thể nhanh chóng triển khai, khai hỏa và rút khỏi vị trí chỉ trong vài phút, phù hợp với chiến thuật “bắn rồi cơ động” nhằm tránh bị đối phương phản công.

Trong cấu hình tiêu chuẩn, mỗi bệ phóng HIMARS có thể mang 6 đạn rocket dẫn đường hoặc 1 tên lửa đạn đạo chiến thuật.

Tuy nhiên, điểm đáng chú ý trong chiến dịch lần này là việc Mỹ sử dụng các loại tên lửa có tầm bắn xa và độ chính xác cao hơn, đặc biệt là ATACMS và PrSM.

Tên lửa ATACMS là loại tên lửa đạn đạo chiến thuật đã được sử dụng từ lâu trong quân đội Mỹ.

Tên lửa này có tầm bắn khoảng 300 km, sử dụng hệ thống dẫn đường quán tính kết hợp định vị vệ tinh, cho phép tấn công mục tiêu với sai số thấp.

Đầu đạn của ATACMS có thể là loại nổ mạnh hoặc đầu đạn chùm, đủ sức phá hủy các mục tiêu có giá trị cao như căn cứ quân sự, kho đạn hoặc tàu chiến neo đậu.

Trong khi đó, PrSM là thế hệ tên lửa mới đang dần thay thế ATACMS. Loại tên lửa này có tầm bắn được công bố vượt quá 500 km, thậm chí một số nguồn cho rằng có thể đạt khoảng cách lớn hơn trong các phiên bản nâng cấp.

PrSM được thiết kế nhỏ gọn hơn, cho phép mỗi bệ phóng HIMARS mang 2 quả thay vì 1 như ATACMS, từ đó tăng gấp đôi mật độ hỏa lực trong mỗi lần khai hỏa.

Về mặt công nghệ, PrSM sử dụng hệ thống dẫn đường tiên tiến hơn, kết hợp định vị vệ tinh với khả năng cập nhật dữ liệu mục tiêu trong quá trình bay.

Điều này mở ra khả năng tấn công mục tiêu di động, bao gồm cả tàu chiến trên biển, vốn là hạn chế của các thế hệ tên lửa trước đó.

Trong kịch bản tác chiến được đề cập, các bệ phóng HIMARS được triển khai từ vị trí an toàn, sau đó phóng loạt tên lửa ATACMS và PrSM vượt khoảng cách hàng trăm km để tấn công các mục tiêu.

Với tốc độ bay cao và quỹ đạo đạn đạo, các tên lửa này rất khó bị đánh chặn bởi hệ thống phòng không tầm gần.

Giới phân tích cho rằng ATACMS có thể được sử dụng để tấn công các mục tiêu cố định như căn cứ hoặc tàu chiến đang neo đậu.

Trong khi PrSM được kỳ vọng đảm nhiệm vai trò tấn công mục tiêu có độ linh hoạt cao hơn. Sự kết hợp giữa 2 loại tên lửa này tạo ra một hệ thống hỏa lực đa tầng, vừa có độ tin cậy đã được kiểm chứng, vừa có khả năng tác chiến hiện đại.

Về mặt chiến lược, việc Mỹ sử dụng HIMARS để phóng tên lửa tầm xa cho thấy xu hướng mở rộng vai trò của pháo binh trong chiến tranh hiện đại.

Thay vì chỉ hỗ trợ chiến trường mặt đất, các hệ thống này giờ đây có thể tham gia trực tiếp vào các đòn tấn công chiến lược ở khoảng cách hàng trăm km.

Trong bối cảnh căng thẳng khu vực tiếp tục gia tăng, việc triển khai PrSM và ATACMS không chỉ mang ý nghĩa quân sự mà còn là thông điệp răn đe. Nó cho thấy Mỹ có khả năng tấn công chính xác từ xa bằng các hệ thống cơ động, giảm phụ thuộc vào căn cứ cố định và tăng tính linh hoạt trong tác chiến.
Việt Hùng
5 ngày trước
7 ngày trước
7 ngày trước
7 ngày trước
8 ngày trước
12 ngày trước
16 ngày trước
16 ngày trước
17 ngày trước
2 giờ trước
2 giờ trước
3 giờ trước
4 giờ trước
4 giờ trước
4 giờ trước