Một định nghĩa khác về thời trang nam giới

Bộ sưu tập đặt trọng tâm vào khả năng phản ứng của vải.
Trong lịch sử thời trang nam giới, sự trang trọng thường được xây dựng từ cấu trúc: vai áo, form cố định, những tỷ lệ đã được chuẩn hóa để tạo ra hình ảnh “đúng mực” của người đàn ông.
Với nhà thiết kế Issey Miyake – người mang trong mình tính triết chung của văn hóa Nhật Bản, cho rằng con người là trung tâm vận hành của thời trang - cách nhìn nhận có chút khác biệt. Thay vì bắt đầu từ hình ảnh hay nghi thức ăn mặc, ông đi từ vật liệu, từ mặt phẳng của vải và cách nó biến đổi khi con người hoạt động.
Do đó, nếu như bộ sưu tập “Homme Plissé” trước đây đại diện cho nhịp sống đô thị dễ tiếp cận, thì bộ sưu tập “IM MEN” mới nhất vẫn giữ vai trò như phòng thí nghiệm của Issey Miyake dành cho thời trang nam. Bộ sưu tập Thu - Đông 2026 này cho thấy phòng thí nghiệm ấy đã bước sang một giai đoạn khác: không còn chỉ thử nghiệm kỹ thuật, mà thử nghiệm trạng thái tồn tại của người mặc.
Các thiết kế không áp đặt một hình ảnh nam tính cụ thể. Thay vào đó, chúng cho phép người mặc điều chỉnh mức độ form dáng thông qua cách buộc, xếp lớp và vận động. Trang phục có thể thay đổi theo tư thế đứng, nhịp đi hay khoảnh khắc dừng lại.

Bộ sưu tập thời trang nam Thu - Đông 2026 giữ vai trò như phòng thí nghiệm của Issey Miyake.
Ở đây, quyền hoàn thiện hình dáng được trao lại cho cơ thể. Điều này đặt các thiết kế của “IM MEN” ra ngoài logic may đo cổ điển, nhưng cũng không rơi vào chủ nghĩa phi cấu trúc cực đoan. Bộ sưu tập tồn tại ở một vùng trung gian: nơi kỷ luật của thiết kế và sự tự do của cơ thể cùng hiện diện trong chính vật liệu.
Bộ sưu tập Thu - Đông 2026 của Issey Miyake đưa đến góc nhìn về cách menswear có thể biểu đạt sự chững chạc của đàn ông đương đại. Trang phục không còn là lớp vỏ khẳng định quyền lực. Nó trở thành công cụ hỗ trợ một trạng thái sống tỉnh táo, tiết chế và linh hoạt. Người đàn ông không cần đứng yên trong một hình mẫu cố định để được nhìn nhận là trang trọng. Anh ta chỉ cần hiện diện rõ ràng trong chính chuyển động của mình.
Khái niệm Formless Form vì thế không phủ nhận hình dáng, mà trì hoãn nó. Hình thức không còn là điểm khởi đầu, mà là kết quả của chuyển động, của cách cơ thể hiện diện trong không gian. Thực tế, tinh thần này không mới trong di sản Issey Miyake. Ngay từ thập niên 1970, Miyake đã nói về quần áo như “a piece of cloth” - một mặt phẳng vải, chỉ thực sự hoàn chỉnh khi có con người tham gia.






Từ nghiên cứu kimono truyền thống, các thử nghiệm hình học phẳng, cho đến các dòng trang phục dành cho nữ “Pleats Please” và “A-POC”, điểm chung nhất quán nằm ở việc xem chuyển động đời sống là yếu tố hoàn tất thiết kế. “IM MEN” kế thừa trực tiếp dòng tư duy đó, nhưng đặt nó vào câu hỏi của đàn ông đương đại: liệu sự chững chạc còn cần đến cấu trúc cứng, hay có thể tồn tại trong trạng thái linh hoạt, tự chủ?
Collège des Bernardins, công trình thế kỷ 13 của dòng Xitô không chỉ là bối cảnh trình diễn cho bộ sưu tập, mà là một phần của lập luận thiết kế. Không gian đá trần, nhịp vòm lặp lại và ánh sáng thấp được tạo ra cho việc đọc, suy niệm và lao động trí óc.
Đặt tư duy thời trang Formless Form trong bối cảnh đó, “IM MEN” kéo menswear ra khỏi logic trình diễn thuần thị giác. Sàn diễn không tìm cách gây ấn tượng tức thì. Thay vào đó, nó vận hành như một quá trình quan sát chậm: người xem có thời gian nhận ra cách vải rung nhẹ, mở ra, khép lại theo từng bước chân.
Âm nhạc của Ryuichi Sakamoto, với cấu trúc chu kỳ và tiết chế, củng cố tinh thần thiền định. Trình diễn không phải là chuỗi khoảnh khắc cao trào, mà là một dòng chảy liên tục đúng với cách bộ sưu tập nhìn nhận thời gian và chuyển động. Bảng màu của bộ sưu tập đi theo trình tự thời gian trong ngày: từ đen và xám trầm ở những look mở đầu, sang xanh lam, xanh ngọc bích của ban ngày, rồi kết thúc bằng vàng nhạt, hồng đào, đỏ trầm và tím sẫm của hoàng hôn.






Màu sắc không dẫn dắt thị giác, mà hỗ trợ nhịp cảm nhận vật liệu và không gian. Ở những thiết kế đầu tiên, đen và xám xuất hiện trên jumpsuit, áo khoác và các thiết kế drape rộng, tạo nên nhịp điệu chậm, tiết chế cho sàn diễn. Bảng màu này giúp phom dáng và cấu trúc được đặt lên trước, thay vì gây phân tán bởi màu sắc.
Khi bộ sưu tập tiến về phía sau, xanh lam và xanh ngọc bích bắt đầu xuất hiện trên outerwear và jacket. Những gam màu này mở rộng cảm giác không gian, mang lại trạng thái nhẹ hơn, tỉnh táo hơn như sự chuyển dịch tự nhiên từ buổi sớm sang ban ngày. Những gam màu này tạo nên nhịp chuyển nhẹ từ tiết chế sang sáng sủa hơn như sự thay đổi của ánh sáng trong ngày.
Bước sang nửa cuối củashow thời trang, các sắc vàng nhạt, hồng đào, đỏ trầm xuất hiện. Những sắc màu này được nhuộm tay và tạo gradation trên những mảng vải lớn, khiến từng thiết kế mang dấu hiệu của thời khắc ánh sáng thay đổi làm nổi bật bề mặt chất liệu. Sàn diễn khép lại bằng các tông tím và đỏ sẫm, đi kèm áo khoác dài và cách layering dày hơn. Bảng màu trầm cùng cấu trúc trang phục nặng hơn tạo cảm giác chậm lại cho nhịp trình diễn, khép lại câu chuyện màu sắc của bộ sưu tập.






Khác với các mùa trước, nơi nếp gấp được cố định, bộ sưu tập Thu – Đông 2026 đặt trọng tâm vào khả năng phản ứng của vải. Trang phục được tạo hình từ đặc tính vật liệu: độ co giãn, khả năng chồng lớp, phản ứng với nhiệt và trọng lực. Hình thức xuất hiện sau quá trình sử dụng, không phải từ bàn thiết kế.
Kỹ thuật dệt Kasuri, với những sai lệch không hoàn toàn kiểm soát, được sử dụng như một cách từ chối sự hoàn hảo công nghiệp. Bộ sưu tập đồng thời mở rộng triết lý này từ thời trang sang phụ kiện, cho phép thể tích thay đổi theo nhu cầu thực tế. Từ đó, ngay cả những chiếc túi da cũng không giữ phom vì hình ảnh, mà vì công năng.
Băng Sơn
12 phút trước
9 giờ trước
3 giờ trước
2 giờ trước