Liệt tứ chi 12 năm, chàng trai chỉ mong có tiền chữa vết loét
Bị liệt nằm một chỗ suốt 12 năm, chàng trai Huỳnh Ngọc Thuận mong mọi người giúp đơỡ để em có thêm kinh phí mua thuốc, băng gạc điều trị. Video: Xuân Ngọc
Cú ngã khiến chàng trai trẻ bị liệt tứ chi
Một ngày đầu tháng 7, nắng mùa hạ rọi qua khung cửa sổ căn phòng nhỏ vỏn vẹn vài mét vuông trong con hẻm số 10, đường Bình Hòa, thôn Phước Hạ (phường Nam Nha Trang, tỉnh Khánh Hòa). Trên chiếc giường cũ, Huỳnh Ngọc Thuận (SN 1996) nằm bất động, thân thể gầy gò, co quắp, sau 12 năm chống chọi bệnh tật. Cơ thể em gần như không thể cử động.
Cậu chỉ còn vài ngón tay nhúc nhích yếu ớt, đủ để chạm vào màn hình chiếc điện thoại đặt trên ngực. Đó là món quà anh trai dành tặng, cũng là “cánh cửa” duy nhất giúp Ngọc Thuận kết nối với thế giới bên ngoài.
Từ chiếc điện thoại ấy, Ngọc Thuận biết đến nhiều hoàn cảnh khó khăn được cộng đồng giúp đỡ. Cậu cũng nuôi hy vọng một ngày nào đó câu chuyện của mình sẽ được mọi người biết đến.

Suốt 12 năm qua, Huỳnh Ngọc Thuận nằm một chỗ, mọi sinh hoạt cá nhân đều phải nhờ người thân giúp đỡ. Ảnh: Xuân Ngọc
Ngọc Thuận là con út trong gia đình có 7 anh em, nhưng hai người đã mất. Mẹ qua đời năm 2001, khi em mới 5 tuổi. Cha làm nông, tuổi cao sức yếu, cũng mất năm 2022 sau dịch Covid-19. Từ nhỏ, anh em Thuận đã quen với cảnh thiếu thốn, sớm phải tự lập.
Học hết lớp 9, cậu nghỉ học, vào TPHCM làm phụ quán ăn để tự lo cho bản thân và phụ giúp gia đình.
Năm 2014, trong một lần về quê ở Khánh Hòa, Ngọc Thuận leo lên cây xoài rồi không may bị ngã. Đầu cậu bị đập mạnh xuống đất, cổ gập lại. Cú ngã khiến chàng trai khỏe mạnh bị gãy 2 đốt sống cổ, tổn thương tủy nặng.
“Bác sĩ nói khó hồi phục, giờ chỉ mổ để cứu sống. Người nhà nghĩ còn nước còn tát nên vay mượn hơn 20 triệu đồng để mổ cho em”, Ngọc Thuận nhớ lại.
Sau gần một tháng điều trị tại Bệnh viện Đa khoa tỉnh Khánh Hòa và một thời gian phục hồi chức năng, do kinh tế kiệt quệ, gia đình buộc phải đưa Thuận về nhà. Kể từ đó đến nay, Ngọc Thuận nằm một chỗ, mọi sinh hoạt đều phụ thuộc hoàn toàn vào người thân.
Cuộc sống của Ngọc Thuận đều phụ thuộc vào người thân và anh trai. Ảnh: Xuân Ngọc
Do phải nằm bất động trong thời gian dài, vùng lưng và hai chân của Ngọc Thuận bị loét tì đè nặng, thường xuyên rỉ dịch và có nguy cơ nhiễm trùng.
“Em bị lở loét hết vùng lưng với hai chân. Mỗi khi rửa vết thương, chỉ có cách lật qua lật lại thôi”, Ngọc Thuận rầu rĩ nói.
Việc vệ sinh và thay băng không thể thực hiện thường xuyên vì gia đình thiếu người chăm sóc và thiếu vật tư y tế. Có khi 5-7 ngày, Thuận mới được vệ sinh một lần. Những vết thương vì thế càng nặng thêm. Mỗi khi trời lạnh hoặc vết loét đau nhức, Ngọc Thuận lại lên cơn sốt.
Chi phí thuốc men, băng gạc và vật tư y tế trở thành gánh nặng lớn. Riêng miếng dán chống loét đã khoảng 70.000 đồng/miếng. Mỗi tháng, tiền thuốc, vật tư và sinh hoạt của Ngọc Thuận dao động từ 3-4 triệu đồng, có thời điểm còn cao hơn.

Mỗi khi trời lạnh hoặc vết loét đau nhức, Ngọc Thuận lại lên cơn sốt. Thuốc hạ sốt, giảm đau gần như phải dùng hằng ngày. Ảnh: Xuân Ngọc
12 năm anh trai làm điểm tựa
Người chăm sóc Ngọc Thuận suốt nhiều năm qua là anh trai Huỳnh Quang Thuận (SN 1989). Anh Quang Thuận làm việc tại một xưởng chuyên gia công nội thất gỗ công nghiệp, mỗi ngày được khoảng 300.000 đồng, nhưng công việc không đều. Nhiều ngày, anh phải nghỉ làm để ở nhà chăm em.
“Tháng nào làm đều thì được 6-7 triệu đồng, nhưng có tháng phải nghỉ nhiều để chăm em thì tiền công còn lại ít ỏi. Trong khi tiền thuốc với băng gạc cho em chắc cũng 7-8 triệu đồng mỗi tháng”, anh Quang Thuận cho biết.
Khó khăn càng chồng chất khi anh Quang Thuận vừa lập gia đình, vợ ở nhà chăm con nhỏ mới 4 tháng tuổi.
Hiện mỗi tháng Ngọc Thuận được nhận 1,5 triệu đồng, tiền trợ cấp người khuyết tật và người chăm sóc. Tuy nhiên, số tiền này chỉ đủ trang trải một phần rất nhỏ chi phí thuốc men cho Ngọc Thuận.
Các anh chị em của Ngọc Thuận đều đã có gia đình riêng, hoàn cảnh cũng không dư giả nên chỉ thay phiên nhau chăm sóc em trai. Thi thoảng, gia đình được bà con lối xóm, tổ dân phố và các mạnh thường quân hỗ trợ gạo, mì tôm.
Anh Huỳnh Quang Thuận vừa đi làm, vừa tranh thủ chăm em. Ảnh: Xuân Ngọc
“Mười mấy năm chăm em, có lúc cũng buồn, cũng áp lực. Nhưng thương em nó, nếu mình không lo thì em nó sẽ ra sao”, người anh Quang Thuận chia sẻ.
Còn Ngọc Thuận nghẹn ngào nói: "Nếu không có anh, em không biết mình còn sống đến hôm nay không...".
Trao đổi với PV VietNamNet, bà Đồng Thị Thơm, Tổ trưởng Tổ dân phố Phước Hạ, cho biết, Ngọc Thuận bị khuyết tật nặng sau tai nạn và hiện sống cùng anh trai sau khi cha mẹ lần lượt qua đời. Gia đình đã được địa phương đưa vào diện quan tâm đặc biệt.
Theo bà Thơm, tổ dân phố thường xuyên kết nối các mạnh thường quân hỗ trợ gia đình, đồng thời giúp Ngọc Thuận hoàn tất thủ tục làm căn cước công dân để thuận lợi hơn trong việc tiếp cận các chính sách an sinh.
Nằm trên giường bệnh, chàng trai Ngọc Thuận hiểu rõ những nhọc nhằn anh trai đã gánh thay mình suốt 12 năm qua. Điều mong mỏi nhất của Ngọc Thuận là có thêm kinh phí mua thuốc, băng gạc để điều trị những vết loét. Lúc này, chàng trai Ngọc Thuận đang rất cần vòng tay nâng đỡ từ cộng đồng, để em có động lực vượt qua nghịch cảnh.
Bạn đọc giúp đỡ em Huỳnh Ngọc Thuận có thể quét mã QR code hoặc gửi về số tài khoản 0011002643148, Ngân hàng Vietcombank, hoặc số tài khoản: 110628136866, Ngân hàng VietinBank.
Nội dung xin ghi rõ: Ủng hộ MS 2026.180 (em Huỳnh Ngọc Thuận)
Bạn đọc cũng có thể gửi trực tiếp đến anh Huỳnh Quang Thuận (anh trai Ngọc Thuận) theo địa chỉ: Tổ dân phố Phước Hạ, phường Nam Nha Trang, tỉnh Khánh Hòa. Số điện thoại: 0938207947
Xuân Ngọc
10 phút trước
54 phút trước
1 giờ trước
2 giờ trước
43 phút trước
1 giờ trước
3 giờ trước
3 giờ trước
3 giờ trước