Lịch sử đặc biệt giữa hai nền bóng đá Anh - Argentina

Hai nền bóng đá "không đội trời chung"
Gần 2 thế kỷ của một lịch sử đan xen những xung đột địa chính trị gay gắt, đã nuôi dưỡng nên một cuộc ganh đua quyết liệt trên sân cỏ kéo dài hơn 6 thập kỷ. Đó là một chặng đường được tô điểm bởi vô vàn quyết định gây tranh cãi tốn vô số giấy mực. Và tất nhiên, không thể thiếu những khoảnh khắc đã trở thành bất tử trong dòng chảy lịch sử của môn thể thao vua.
Thật khó để diễn tả hết tầm vóc của cuộc chạm trán diễn ra vào thứ 5 tới đây tại Atlanta. Đây sẽ là đụng độ đầu tiên sau 21 năm giữa hai gã khổng lồ của bóng đá thế giới. Lần gần nhất hai đội gặp nhau là trong một trận giao hữu tại Geneva vào năm 2005. Khi đó, các tuyển thủ dự World Cup 2026 của 2 đội như Nico Paz (Argentina), Kobbie Mainoo và Nico O'Reilly (Anh) thậm chí mới chào đời được vài tháng.
Năm đó, một Lionel Messi mới 18 tuổi đã phải nhận án treo giò nên không thể vào sân. Anh bất lực ngồi ngoài nhìn đội tuyển Anh lội ngược dòng từ thế bị dẫn 2-1 để giành chiến thắng chung cuộc 3-2 vào những phút cuối cùng.

Messi sẽ có lần đầu tiên gặp gỡ tuyển Anh
Nhưng lần này, hoàn cảnh đã hoàn toàn khác. Mọi ánh mắt trên toàn cầu sẽ đổ dồn vào chân sút vĩ đại nhất của các kỳ World Cup, khi Messi mang trên vai kỳ vọng dẫn dắt nhà đương kim vô địch trở lại với sân khấu của trận chung kết.
Nguồn gốc những xung đột trên sân cỏ giữa hai quốc gia này thực chất bám rễ rất sâu. Trận đấu bóng đá đầu tiên được ghi nhận tại Argentina được tổ chức bởi các công nhân đường sắt người Anh vào năm 1867. Những CLB lâu đời danh tiếng như Newell's Old Boys hay Rosario Central đều được thành lập bởi cộng đồng người Anh xa xứ. Thậm chí, ngay cả cái tên của hai đội bóng vĩ đại nhất Argentina là River Plate và Boca Juniors cũng chịu ảnh hưởng rõ rệt từ ngôn ngữ của xứ sở sương mù.
Argentina là quốc gia thứ hai (sau Scotland) gặp Anh trong một trận giao hữu quốc tế chính thức tại sân vận động Wembley, nơi đội chủ nhà giành chiến thắng 2-1 vào năm 1951. Thế nhưng, tình hữu nghị sơ khai đó nhanh chóng nhường chỗ cho một sự thù địch cay đắng được thổi bùng qua nhiều thế hệ.
Cho đến tận ngày nay, những người hâm mộ hiện tại của Argentina vẫn hát vang những bài ca chế giễu đội tuyển Anh trên khắp các khán đài tại kỳ World Cup 2026 lần này. Trong khi truyền thông Anh thì luôn dành những từ ngữ chẳng mấy dễ chịu khi nói về Argentina. Và mối quan hệ căng thẳng ấy, ngoài tranh chấp chính trị, còn được "vun đắp" bởi những sự kiện sau.
Anh 1-0 Argentina (World Cup 1966)
Cuộc chạm trán đầu tiên của họ tại một kỳ World Cup thực chất không diễn ra vào năm 1966. Bốn năm trước đó tại Chile, Anh đã gặp Argentina. Chiến thắng 3-1 khi ấy mang tính bước ngoặt, giúp Tam sư vào tứ kết nhờ hơn Argentina về hiệu số bàn thắng.
Dù vậy, tuyển Anh sau đó đã gục ngã 1-3 trước Brazil - đội tuyển sau này đã lên ngôi vô địch. Nếu như cuộc đụng độ năm 1962 diễn ra êm đềm, thì điều tương tự hoàn toàn không lặp lại vào 4 năm sau.

Antonio Rattin bị đuổi khỏi sân
Trận tứ kết của họ tại thánh địa Wembley năm 1966 đã bị truyền thông Argentina gọi bằng một cái tên phẫn nộ: El Robo Del Siglo (Vụ cướp thế kỷ). Anh giành chiến thắng mong manh 1-0 sau khi trải qua một trận cầu bạo lực, đầy tiểu xảo. Kết quả này khiến thuyết âm mưu từ Nam Mỹ bùng nổ, họ cáo buộc rằng giải đấu đã được dàn xếp để chèn ép các đội bóng của họ.
Trọng tài người Tây Đức, Rudolf Kreitlein, đã trải qua một ngày làm việc vất vả với hàng loạt tiếng còi để trừng phạt những pha phạm lỗi ác ý. Mọi thứ lên đến đỉnh điểm ở phút 30. Đội trưởng của Argentina, Antonio Rattin, bị cảnh cáo vì phạm lỗi đẩy ngã Bobby Charlton. Và chưa đầy 3 phút sau, ông bị đuổi khỏi sân do lỗi phản ứng.
Người Argentina khẳng định rằng mọi thứ đã bị hiểu sai do bất đồng ngôn ngữ, và Rattin kiên quyết từ chối rời sân, yêu cầu phải có thông dịch viên. Sự việc dẫn đến 8 phút gián đoạn căng thẳng. Cũng chính từ sự cố ngôn ngữ trớ trêu này, giám sát trọng tài Ken Aston đã nảy ra ý tưởng phát minh ra thẻ vàng và thẻ đỏ cho kỳ World Cup 1970 sau đó.
Rattin cuối cùng bị cảnh sát hộ tống rời sân. Trên đường đi, ông đã vò nát lá cờ phạt góc có in hình quốc kỳ Vương quốc Anh, sau đó thản nhiên ngồi lên tấm thảm đỏ vốn chỉ dành riêng cho Nữ hoàng Elizabeth. Hết trận, HLV tuyển Anh Alf Ramsay chạy thẳng vào sân, ngăn cấm học trò đổi áo với đối thủ, đồng thời trong phòng họp báo ông gọi các cầu thủ Argentina là "những con thú". Ông bị người Argentina chỉ trích vì bình luận mang tính phân biệt chủng tộc này.
Anh 1-2 Argentina (World Cup 1986)
Hai quốc gia đã có những trận giao hữu nảy lửa vào các năm 1974 và 1977, trước khi Anh giành chiến thắng 3-1 tại Wembley vào năm 1980. Đó là trận đấu đánh dấu lần đầu tiên Diego Maradona chạm trán tuyển Anh.
Lần đụng độ thứ hai tại World Cup diễn ra ở tứ kết Mexico 1986, tổ chức trong "chảo lửa" Azteca ở Mexico City. Trận đấu này diễn ra chỉ 4 năm sau khi căng thẳng giữa hai quốc gia leo thang do cuộc xung đột tại Quần đảo Falkland khiến hơn 900 sinh mạng của cả hai bên đổ xuống trong 74 ngày.
Người Argentina khao khát một sự trả thù trên sân cỏ, và họ đã đạt được điều đó theo cách mang tính biểu tượng và gây tranh cãi nhất. 6 phút sau khi hiệp hai bắt đầu, Maradona lao vào vòng cấm để tranh chấp một pha bóng bổng. Trong một tích tắc, ông dùng tay đấm bóng vượt qua thủ thành Peter Shilton. Mặc cho sự phản đối dữ dội từ tuyển Anh, bàn thắng vẫn được công nhận. Maradona sau này ngạo nghễ gọi đó là "Bàn tay của Chúa".
Pha solo ghi bàn của Maradona
Chỉ bốn phút sau "Bàn tay của Chúa", thế giới bóng đá được chứng kiến pha lập công được miêu tả là “Bàn thắng của thế kỷ". Maradona nhận bóng từ phần sân nhà, đi bóng ngoằn ngoèo qua hàng phòng ngự đội tuyển Anh. Ông chạm bóng 11 lần trong vỏn vẹn 11 giây, biến 5 cầu thủ Anh thành những gã hề trước khi đánh lừa Shilton và dứt điểm chéo góc tung lưới. Gary Lineker gỡ lại một bàn cho Anh nhưng như thế là không đủ. Argentina đi tiếp và giành chức vô địch World Cup năm đó.
Anh 2-2 Argentina (World Cup 1998)
Tại vòng 16 đội World Cup 1998 trên đất Pháp, cả hai tiếp tục cống hiến một màn thư hùng nghẹt thở và kịch tính đến từng giây. Gabriel Batistuta đưa Argentina vượt lên dẫn trước trên chấm phạt đền chỉ sau 7 phút, nhưng thần đồng tuổi teen Michael Owen mang về một quả phạt đền khác 4 phút sau đó để Alan Shearer gỡ hòa.
Phút 17, chính Owen làm nổ tung cầu trường bằng một pha bứt tốc từ giữa sân ghi một bàn thắng cá nhân tuyệt đẹp. Tuy nhiên, Javier Zanetti đã kịp san bằng tỷ số 2-2 ngay trước khi hiệp một khép lại.
Trận đấu hoàn toàn xoay chuyển ngay sau giờ nghỉ. David Beckham bị Diego Simeone phạm lỗi từ phía sau ở khu vực giữa sân. Cầu thủ người Argentina vỗ nhẹ vào đầu Beckham khi anh đang nằm. Trong giây phút bốc đồng, ngôi sao của Man United đã hất chân đá vào bắp chân của Simeone để trả đũa. Trọng tài Kim Milton-Nielsen rút thẻ đỏ trực tiếp đuổi Beckham, khiến anh trở thành tội đồ và bị truyền thông Anh bêu riếu suốt thời gian dài.

Beckham và tấm thẻ đỏ nhớ đời
Đội tuyển Anh kiên cường chiến đấu với 10 người và tưởng chừng như đã thắng nhờ pha đánh đầu của Sol Campbell ở cuối trận, nhưng bàn thắng bị tước bỏ do lỗi cản trở thủ môn của Alan Shearer. Trận đấu bước vào loạt luân lưu may rủi, Argentina giành chiến thắng 4-3 khi Carlos Roa hóa thành người hùng, cản những cú sút của Tam sư để đưa La Albiceleste đi tiếp.
Argentina 0-1 Anh (World Cup 2002)
Anh và cá nhân David Beckham có cơ hội báo thù hoàn hảo tại vòng bảng World Cup 2002 ở Sapporo, Nhật Bản. Tính chất trận đấu cực kỳ căng thẳng khi đội tuyển Anh cần một chiến thắng sau trận hòa mở màn với Thụy Điển.
Vào khoảnh khắc trước khi hiệp 1 khép lại, Michael Owen bị Mauricio Pochettino đốn ngã trong vòng cấm. Áp lực đè nặng lên vai David Beckham khi anh bước lên thực hiện quả phạt đền. Với tinh thần thép, đội trưởng tuyển Anh đã tung cú sút sấm sét vào chính giữa khung thành. Một khoảnh khắc cứu rỗi ngọt ngào cho những ấm ức mà anh phải gánh chịu cách đây 4 năm.
Lần này, Simeone và Beckham đều thi đấu trọn vẹn 90 phút và thậm chí còn bắt tay nhau giữa trận. Hàng phòng ngự Anh đứng vững trước những đợt sóng tấn công dồn dập cuối trận của Argentina. Tiếng còi kết thúc vang lên, Anh hiên ngang đi tiếp, trong khi Argentina cay đắng bị loại ngay từ vòng bảng, trải qua giải đấu tệ nhất kể từ năm 1962.
Trở lại với hiện tại của kỳ World Cup 2026, lịch sử lại vẫy gọi ở một đẳng cấp hoàn toàn mới. Những ân oán, nước mắt và những thẻ phạt trong quá khứ sẽ tiếp tục làm nên nhiều điều đáng nói trận bán kết sinh tử này. Liệu bóng đá Anh sẽ hát khúc khải hoàn, hay "phép thuật" của người Argentina sẽ lên ngôi? Mọi câu trả lời đang chờ đợi phía trước.

Đặng Lai
12 giờ trước
2 giờ trước
4 giờ trước
16 phút trước
3 phút trước
11 phút trước
33 phút trước
41 phút trước