Diễn đàn tháng 8: Dùng yêu thương và kiên trì để chồng thành đồng minh báo hiếu bố mẹ vợ

Ảnh minh họa: Freepik
Kết hôn hơn 1 năm, tôi đã trải qua không ít tủi thân và vỡ mộng sau cánh cửa hôn nhân. Thế nhưng, chính quãng thời gian ấy lại cho tôi một bài học sâu sắc: Làm con gái thời nay, báo hiếu cha mẹ đẻ thôi chưa đủ, mà còn cần bản lĩnh và sự khéo léo để người chồng thấu hiểu, tự nguyện làm chiếc cầu nối cùng mình trọn đạo hiếu đôi bên.
Nỗi đau sau sự dửng dưng của chồng
Chồng tôi là người trầm tính, ít nói nhưng lại mang tư tưởng khá gia trưởng và hay để ý những chuyện vặt vãnh. Tôi thì cởi mở, thẳng thắn, đôi khi có phần trẻ con. Sự trái ngược tính cách vốn đã sinh ra nhiều va chạm, nhưng vết thương sâu nhất trong lòng tôi lại đến từ sự phân biệt đối xử rạch ròi của anh giữa hai bên nội - ngoại.
Nhà tôi vốn ít người, cha mất sớm, chỉ có mẹ tảo tần nuôi hai anh em khôn lớn. Khi tôi lấy chồng, căn nhà nhỏ càng thêm vắng bóng người. Trái ngược hoàn toàn với sự chu đáo, hết lòng lo lắng mà anh dành cho gia đình bên nội, đối với mẹ vợ, anh lại giữ một thái độ dửng dưng đến chạnh lòng.
Suốt cả năm trời, anh chưa từng chủ động gọi điện hỏi thăm mẹ một câu. Khi mẹ bệnh phải vào viện, anh ghé qua vội vã như người khách lạ. Lúc nhà ngoại xây sửa nhà, anh chỉ "ừ hữ" thờ ơ. Nhìn bóng dáng cô quạnh của mẹ cùng tiếng thở dài xót xa, tôi nuốt nước mắt vào trong mà lòng đau như cắt. Tôi tự hỏi, chẳng lẽ đi lấy chồng rồi thì việc báo hiếu cha mẹ đẻ lại phải đi xin xỏ, trông chờ vào sự ban ơn của chồng?

Ảnh minh họa: Freepik
Có những đêm nằm khóc một mình trong bóng tối, tôi nản đến mức từng nghĩ đến chuyện ly hôn. Nhưng nhìn đứa con đang lớn dần trong bụng, tôi bừng tỉnh: Ấm ức, hờn dỗi không giải quyết được gì, muốn giữ hạnh phúc và vẹn tròn đạo hiếu, tôi bắt buộc phải hành động.
Gỡ bỏ rào cản bằng sự khéo léo
Tôi nhận ra rằng, nếu dùng sự gắt gỏng hay cãi vã để ép buộc, tôi chỉ nhận về sự chống đối và khiến khoảng cách giữa chồng với nhà ngoại thêm sâu sắc. "Trời không chịu đất thì đất phải chịu trời", tôi gạt bỏ tự ái, lập ra kế hoạch kiên trì thay đổi anh từng chút một bằng sự tinh tế và nguyên tắc rõ ràng.
Nói đi đôi với làm, dùng hành động làm gương. Mỗi khi lo toan hay biếu gì cho nhà nội, tôi đều chủ động bàn bạc với anh về việc chuẩn bị một phần tương tự cho nhà ngoại. Tôi nhẹ nhàng trải lòng: "Bố mẹ bên nào cũng có công sinh thành, dưỡng dục chúng mình nên người. Em hết lòng kính trọng bố mẹ anh, thì em cũng mong anh thấu hiểu và sẻ chia lòng hiếu thảo của em đối với mẹ". Sự sòng phẳng, minh bạch ban đầu có thể gượng gạo, nhưng đó là nền tảng để gieo vào trí óc anh tư tưởng công bằng.
Tạo môi trường để tình cảm tự nhiên nảy nở. Tình cảm không thể cưỡng ép bằng mệnh lệnh. Tôi khéo léo kéo anh vào các sinh hoạt của gia đình bên ngoại. Những buổi gặp mặt, ăn uống hay cà phê ấm cúng cuối tuần, tôi đều vui vẻ rủ anh đi cùng nhưng không gây áp lực. Tiếp xúc nhiều hơn, anh dần cảm nhận được sự chân thành, mộc mạc và tình yêu thương ấm áp mà mẹ cùng anh trai tôi dành cho anh.
Bảo vệ nguyên tắc, thẳng thắn và công bằng. Tôi xác lập rạch ròi: "Anh chăm nhà anh, em chăm nhà em" trên tinh thần tôn trọng tuyệt đối. Tôi nói thẳng: "Nếu anh dửng dưng với nhà em, anh không thể đòi hỏi em phải toàn tâm toàn ý với nhà nội". Với công việc bên nhà ngoại, tôi luôn xông pha trách nhiệm trước tiên, rồi mới mở lời nhờ anh hỗ trợ những việc cần bàn tay người đàn ông. Sự tự chủ của tôi khiến anh nhìn nhận lại thái độ của chính mình.
Sau hơn một năm âm thầm nỗ lực, trái ngọt đã mỉm cười. Chồng tôi thay đổi rõ rệt. Anh bắt đầu chủ động hỏi thăm sức khỏe mẹ vợ, tự giác lo lắng công việc bên nhà ngoại như chính việc nhà mình. Nhìn anh thoải mái trò chuyện, cười nói cùng gia đình tôi trong những buổi sum họp, bao tủi hờn và mệt mỏi trong tôi hoàn toàn tan biến.
Chỉ còn ít tuần nữa tôi sẽ sinh con đầu lòng. Tôi dự định sẽ nhờ mẹ đẻ sang chăm sóc trong thời gian ở cữ. Tôi tin rằng khi tận mắt chứng kiến sự chăm chút, vất vả của bà ngoại dành cho đứa cháu nhỏ và người vợ của mình, tình yêu thương và sự thấu hiểu trong anh sẽ càng thêm sâu sắc.
Thời đại 4.0 mang đến nhiều sự kết nối hiện đại, nhưng sự kết nối thiêng liêng nhất trong gia đình vẫn phải xây đắp từ lòng chân thành và sự sẻ chia. Chữ "hiếu" của người phụ nữ hôm nay không chỉ là gánh nặng trách nhiệm đơn độc, mà là nghệ thuật dung hòa, dùng tình yêu thương và sự kiên trì để biến người bạn đời thành đồng minh trên hành trình báo hiếu. Chỉ cần chúng ta không bỏ cuộc, gạt bỏ tự ái để kiên nhẫn lắng nghe và hành động, mọi rào cản rồi sẽ tan biến, nhường chỗ cho một mái ấm trọn vẹn yêu thương.
Trần Khánh Huyền (phường Tương Mai, Hà Nội)
1 giờ trước
4 giờ trước
17 phút trước
1 giờ trước
3 giờ trước
5 giờ trước
5 giờ trước
6 giờ trước