Dấu ấn sáng tạo từ 'Giấc mộng Hồng hoàng'
Điểm đáng chú ý của triển lãm nằm ở tính chất đặc biệt của quá trình sáng tác. Trong suốt hai tháng lưu trú, các nghệ sĩ không đứng ngoài quan sát mà trực tiếp hòa mình vào đời sống, thiên nhiên và cộng đồng bản địa.

Một góc triển lãm. Ảnh: Yến Nam
Chính sự “sống cùng” ấy đã giúp họ tích lũy không chỉ chất liệu thực tế mà còn cả những rung động nội tâm sâu sắc. Mỗi tác phẩm vì thế trở thành một dấu vết của hành trình trải nghiệm, phản ánh quá trình đối thoại giữa nghệ sĩ với môi trường sống xung quanh.

Tác phẩm của họa sĩ Đăng Chân. Ảnh: Yến Nam
Triển lãm gây ấn tượng bởi tính “đồng thời” hiếm có. Năm họa sĩ, cùng một khoảng thời gian, cùng một không gian trải nghiệm, song mỗi người lại mở ra một thế giới thị giác riêng biệt. Sự khác biệt ấy không tách rời mà cộng hưởng, tạo nên một “trường năng lượng” chung, nơi các thực hành nghệ thuật đối thoại và soi chiếu lẫn nhau.
Ở góc nhìn rộng hơn, “Giấc mộng Hồng hoàng” là kết tinh của một mô hình lưu trú sáng tác mang tính chiều sâu. Các nghệ sĩ đã trải qua nhiều lớp tiếp xúc khác nhau, từ những buổi tĩnh tâm trong không gian tĩnh lặng, những chuyến đi thực địa, đến các cuộc gặp gỡ với cộng đồng. Mỗi trải nghiệm không nhằm mục đích thu thập thông tin đơn thuần mà hướng tới tích tụ cảm xúc, tạo nền tảng cho sáng tạo nghệ thuật.

Tác phẩm của họa sĩ Thế Linh
Một trong những yếu tố tạo nên dấu ấn của triển lãm là cách các nghệ sĩ tiếp cận chất liệu. Họ sử dụng đất, than, dấu vết thực vật và nhiều yếu tố tự nhiên khác. Những chất liệu thô mộc này mang theo dấu tích của thời gian và môi trường, góp phần tạo nên chiều sâu cho tác phẩm.
Họa sĩ Nguyễn An xem chất liệu như cốt lõi trong thực hành nghệ thuật. Than, đất và các lớp màu không chỉ tạo hiệu ứng thị giác mà còn gợi mở những tầng ký ức. Tác phẩm của anh vì thế mang tính chất như một không gian thời gian nén lại, nơi ký ức cá nhân và trải nghiệm hiện tại giao thoa.

Những tác phẩm thu hút người xem bằng cả chất liệu và sự sáng tạo. Ảnh: Yến Nam
Trong khi đó, Trương Thế Linh sử dụng chất liệu như những “ký hiệu sống”. Những dấu vết hữu cơ xuất hiện trên bề mặt tranh không nhằm mô tả cụ thể mà gợi ra cảm thức về sự tồn tại và tan rã. Các tác phẩm của anh giống như những lớp địa tầng, nơi thời gian được tích tụ và mở ra nhiều suy tưởng về con người.
Trần Thế Vĩnh lại lựa chọn cách tiếp cận khác khi tập trung kiểm soát chất liệu hội họa ở cấp độ cảm xúc. Những lớp màu, vệt cọ trở thành phương tiện truyền tải trạng thái nội tâm. Trong cấu trúc ấy, cảnh quan không còn hiện hữu như hình ảnh cụ thể mà chuyển hóa thành cảm xúc, tạo nên sự rung động thị giác đặc biệt.
Với Trần Kiến Quốc, chất liệu được tiếp cận theo hướng tích tụ và kiến tạo. Những tác phẩm khổ lớn được xây dựng qua nhiều lớp, gợi liên tưởng tới quá trình hình thành của tự nhiên. Không gian trong tranh vì thế mang tính biểu tượng, phản ánh chiều sâu của thiên nhiên và những suy tư của con người.

Triển lãm "Giấc mộng Hồng hoàng" thu hút đông đảo khán giả đến thưởng lãm. Ảnh: Yến Nam
Ngược lại, Nguyễn Đăng Chân lựa chọn cách thể hiện trực tiếp và trong sáng hơn. Bằng việc sử dụng sơn dầu, ánh sáng và màu sắc, anh ghi lại những khoảnh khắc thị giác một cách chân thực. Sự tiết chế trong biểu đạt lại mang đến cảm xúc nguyên bản, tạo nên sự cân bằng trong tổng thể triển lãm.
“Giấc mộng Hồng hoàng” vì thế không chỉ là một triển lãm, mà còn là minh chứng cho sức mạnh của trải nghiệm trong sáng tạo nghệ thuật đương đại.
Phạm Hương Giang
3 giờ trước
1 ngày trước
1 ngày trước
5 giờ trước
5 giờ trước
4 giờ trước
5 phút trước
16 phút trước
19 phút trước
28 phút trước
1 giờ trước
1 giờ trước
2 giờ trước
3 giờ trước
4 giờ trước