🔍
Chuyên mục: Âm nhạc

Đàm Vĩnh Hưng và những mùa xuân đi ngược chiều hào quang

9 giờ trước
Với Đàm Vĩnh Hưng, Mang Xuân Về Trại Giam không chỉ là những buổi biểu diễn mà là hành trình đưa âm nhạc đến nơi ít ánh sáng nhất - nơi con người cần được chạm vào hy vọng nhiều hơn bao giờ hết.
00:00
00:00

Buổi sáng ở trại giam Xuyên Mộc bắt đầu trong sự yên tĩnh rất riêng. Không có không khí rộn ràng thường thấy của những ngày cận Tết ngoài xã hội, cũng không có bất kỳ dấu hiệu nào báo trước một buổi biểu diễn âm nhạc. Khi ê-kíp bước vào hội trường, các phạm nhân đã được sắp xếp ngồi ổn định từ trước, từng hàng ghế thẳng tắp, ngay ngắn. Cán bộ giám thị đứng ở những vị trí quen thuộc, ánh mắt quan sát bao quát không gian, giữ nhịp trật tự vốn có nơi đây.

Hội trường kín, mọi thứ gọn gàng, chuẩn mực và nghiêm ngặt. Chỉ đến khoảnh khắc âm thanh vang lên, người ta mới cảm nhận rõ một điều gì đó rất khác sắp diễn ra. Có lẽ, đó cũng là cách Đàm Vĩnh Hưng chọn để đón Tết suốt nhiều năm qua, không ở nơi hào quang rực rỡ nhất, mà ở nơi mùa xuân khó chạm tới nhất. Những chuyến đi vào trại giam, lặng lẽ và bền bỉ, như một hành trình đi ngược chiều ánh đèn sân khấu, nhưng lại tiến thẳng vào phần sâu nhất của cảm xúc con người.

Đàm Vĩnh Hưng trong hành trình Mang Xuân Về Trại Giam năm nay, diễn ra hôm 23/1 tại trại giam Xuyên Mộc.

Theo chân Đàm Vĩnh Hưng trong chuyến đi Mang Xuân Về Trại Giam năm nay, dễ nhận ra đây không phải một lịch trình biểu diễn thông thường. Không ánh đèn rực rỡ, không sân khấu hoành tráng, cũng chẳng có tiếng hò reo quen thuộc của khán giả phòng vé. Thứ đón người nghệ sĩ là những cánh cổng sắt khép mở chậm rãi, những dãy nhà giam nối dài và ánh mắt lặng im của những con người đang ở phía bên kia lỗi lầm.

Tại trại giam Xuyên Mộc, Đàm Vĩnh Hưng chọn một lịch trình dày đặc hơn thường lệ khi hát ở cả ba phân trại nhỏ trong cùng một ngày. Ba buổi biểu diễn, đều diễn ra trong hội trường. Mỗi điểm dừng là một không gian khác nhau, nhưng cùng chung một bầu không khí đặc quánh nỗi nhớ, sự day dứt và khát khao được làm lại.

Không xuất hiện với hình ảnh một "ông hoàng nhạc Việt" quen thuộc, Đàm Vĩnh Hưng bước lên sân khấu giản dị, gần như trần trụi cảm xúc. Ở mỗi phân trại, anh dành thời gian trò chuyện, lắng nghe và gửi đến các phạm nhân những lời động viên chân thành rằng hãy kiên nhẫn cải tạo, giữ niềm tin và đừng đánh mất hy vọng được trở về bên gia đình. Những câu nói không mang tính giáo điều, mà giống lời nhắn nhủ của một người từng đi qua nhiều biến cố, hiểu thế nào là trả giá và đứng dậy.

Khoảnh khắc khiến không gian hội trường lặng đi rất nhanh là khi giai điệu Xuân Này Con Không Về vang lên. Ca khúc cũ, nhưng trong bối cảnh này lại mang sức nặng khác thường. Không ít ánh mắt đỏ hoe, nhiều người cúi đầu thật lâu. Ở nơi mà Tết không có đoàn viên, hai chữ "không về" trở thành nỗi chạm sâu nhất, đi thẳng vào phần ký ức mà ai cũng cố giấu.

Ngoài âm nhạc, Đàm Vĩnh Hưng không quên gửi lời động viên đến các phạm nhân với hy vọng họ cải tạo tốt, sớm về đoàn tụ với gia đình.

Cảm xúc ấy tiếp tục được đẩy lên cao khi Đàm Vĩnh Hưng trình bày ca khúc đặc biệt, bài hát được anh viết lại phần lời từ Xuân Về Nhớ Em. Chỉ trong vòng vài giờ ngắn ngủi trên chuyến xe đường dài từ Hà Nội đi Sa Pa, những câu chữ được chắt lọc như lời tự sự của những người con lỡ bước. Không cần nhấn nhá kỹ thuật, không cần cao trào phô diễn, từng câu hát rơi xuống chậm rãi, đủ để người nghe đối diện với chính nỗi day dứt của mình.

Ở mỗi phân trại, khi tiếng hát khép lại, không khí không vỡ òa mà lắng sâu. Những tràng vỗ tay vang lên muộn hơn thường lệ, như để giữ lại cảm xúc thêm vài giây. Có những cái gật đầu rất khẽ, có những đôi tay nắm chặt - những điều nhỏ bé nhưng nói lên rất nhiều điều trong không gian vốn quen với sự im lặng.

Chuyến đi kết thúc khi trời đã ngả chiều. Ba phân trại, hàng trăm con người, hàng trăm câu chuyện chưa kịp kể. Với Đàm Vĩnh Hưng, đây không chỉ là những buổi biểu diễn nối tiếp nhau, mà là hành trình mang âm nhạc đến nơi ít ánh sáng nhất - nơi con người cần được chạm vào hy vọng nhiều hơn bao giờ hết. Và chính từ những hội trường trật tự, nghiêm ngặt như ở trại giam Xuyên Mộc, vai trò xã hội của người nghệ sĩ hiện lên rõ hơn bao giờ hết. Không phải là người đứng cao hơn, mà là người dám bước xuống trước. Không phải để được nhìn thấy nhiều hơn, mà để nhìn thấy người khác rõ hơn. Trong hành trình ấy, Đàm Vĩnh Hưng không chỉ mang theo tiếng hát, mà mang theo một lựa chọn nghề nghiệp rất rõ ràng rằng làm nghệ sĩ gắn với cộng đồng, và dùng sức ảnh hưởng của mình để mở ra những mùa xuân rất khẽ nhưng bền bỉ cho xã hội.

Hành trình của Đàm Vĩnh Hưng cũng cho thấy rõ hình ảnh người nghệ sĩ gắn liền với trách nhiệm cộng đồng.

Ở một góc khác của showbiz, nơi hào quang thường được đo bằng lượt xem, danh xưng và sân khấu lớn, anh chọn cách đi ngược dòng để trở thành người tiên phong, người đầu tàu trong những hoạt động xã hội âm thầm nhưng dai dẳng. Không ồn ào, không phô trương, nhưng đủ để nhắc nhớ rằng nghệ sĩ, khi thực sự bước vào đời sống cộng đồng, có thể trở thành một điểm tựa tinh thần. Và đôi khi, chỉ cần một tiếng hát đúng lúc, đúng chỗ, cũng đủ để gieo mầm cho những ngày trở lại - bắt đầu từ niềm tin.

Nhật Minh















Home Icon VỀ TRANG CHỦ