Cục vàng của ngoại: Khi điện ảnh cất lời cảm ơn

Phía sau bộ phim là lời tri ân của đạo diễn Khương Ngọc dành cho mẹ, cho những người phụ nữ đã lặng lẽ hy sinh, và cũng là hành trình để diễn viên Việt Hương bước ra khỏi hình ảnh quen thuộc, hóa thân vào một nhân vật trải dài suốt bốn giai đoạn cuộc đời.
Những chia sẻ tại Liên hoan Phim châu Á Đà Nẵng 2026 (DANAFF 2026) cho thấy, đôi khi điện ảnh không chỉ để kể một câu chuyện, mà còn để nói lời cảm ơn với những người mình yêu thương.
Một lời tri ân…
Có mặt tại DANAFF 2026 với "Cục vàng của ngoại", đạo diễn Khương Ngọc cho biết, điều anh muốn gửi gắm trước hết không phải là câu chuyện về một bộ phim, mà là lòng biết ơn dành cho những người đã đồng hành cùng mình.
"Làm việc gì cũng phải vui, kể cả diễn viên đến cả ekip thì mới mong thành công được", anh chia sẻ. Với đạo diễn, bộ phim cũng là lời cảm ơn dành cho những con người đã đi cùng mình trên hành trình làm nghề và trong cuộc sống.
Nếu "Chị dâu" được kể bằng nhiều xung đột, thì "Cục vàng của ngoại" lại được Khương Ngọc hình dung như "một dòng sông trôi". Đó là dòng chảy của ký ức, của những tháng năm lớn lên trong vòng tay gia đình, để mỗi khán giả có thể thả mình theo mạch phim, nhìn lại tuổi thơ, những người thân yêu và cả những điều từng vô tình bỏ quên giữa nhịp sống hối hả.
"Thông điệp duy nhất tôi muốn truyền tải là để mọi người sống chậm lại, nhìn lại tuổi trẻ của mình", đạo diễn nói.

Bộ phim cũng mang dấu ấn cá nhân rất rõ của Khương Ngọc. Nếu nhân vật trong Chị dâu mang nhiều hình bóng của bà, thì người bà trong "Cục vàng của ngoại" lại được anh xây dựng từ chính hình ảnh người mẹ – người phụ nữ mà anh yêu thương nhất.
Khi được một khán giả hỏi ý tưởng đầu tiên của bộ phim đến từ đâu, Khương Ngọc trả lời ngắn gọn nhưng đầy cảm xúc: "Tôi sẽ làm tất cả những hình ảnh người phụ nữ gần gũi nhất với mình. Và trong bộ phim này, đó chính là mẹ tôi".
Một vai diễn khác…
Đồng hành cùng đạo diễn trong hành trình ấy là Việt Hương – gương mặt vốn quen thuộc với khán giả qua những vai diễn hài hước.
Thế nhưng trong "Cục vàng của ngoại", nữ diễn viên gần như rũ bỏ hoàn toàn màu sắc quen thuộc. Chị kể vui rằng đạo diễn Khương Ngọc "không cho diễn hài", đến mức hai phân đoạn mang màu sắc hài hước của nhân vật cũng bị cắt khỏi bản dựng cuối cùng.
Thay vào đó, Việt Hương dành trọn cảm xúc để hóa thân vào người bà đi qua bốn giai đoạn cuộc đời: từ tuổi trẻ, khi lập gia đình, bước vào tuổi xế chiều cho đến những ngày cuối đời. Đó là một hành trình dài của yêu thương, hy sinh và những đổi thay theo năm tháng.
Nữ diễn viên cho biết, đây là một trong những vai diễn mang đến cho chị nhiều trải nghiệm mới. Không còn tiếng cười làm điểm tựa, nhân vật buộc chị phải tiết chế cảm xúc và để sự bình dị của đời sống tự chạm đến khán giả.
Ít ai biết mối duyên giữa Việt Hương và Khương Ngọc đã bắt đầu từ nhiều năm trước, khi nữ diễn viên từng vào vai mẹ của anh trên sân khấu tốt nghiệp. Đến "Cục vàng của ngoại", cách xưng hô "má – con" vẫn được cả hai giữ nguyên như một sự tiếp nối của tình cảm và sự tin tưởng trong nghề.

Và những điều ở lại
Phía sau bộ phim về gia đình cũng là những câu chuyện rất đời. Việt Hương hài hước tiết lộ rằng ngoài đời, chị và đạo diễn không phải lúc nào cũng "mẹ hiền, con thảo". Có những lúc cả hai tranh luận quyết liệt về cách làm nghề, nhưng chính sự thẳng thắn ấy giúp họ tìm được tiếng nói chung để hoàn thiện bộ phim.
Điều khiến nữ diễn viên nhớ nhất lại không phải những ngày quay, mà là tình cảm của người dân khi đoàn phim ghi hình tại khu dân cư xóm Phú Nhuận, TP. Hồ Chí Minh. Sự hỗ trợ nhiệt tình của cả xóm đã giúp ekip hoàn thành những cảnh quay và cũng để lại trong chị một lời cảm ơn chân thành dành cho những con người bình dị đã góp phần làm nên bộ phim.
Có lẽ vì vậy, "Cục vàng của ngoại" không chỉ là câu chuyện về một người bà hay một gia đình. Phía sau từng khuôn hình là lời tri ân của người đạo diễn dành cho mẹ, là sự hóa thân đầy tiết chế của Việt Hương, là tình cảm của những người đồng hành và cả những người dân đã mở rộng cánh cửa để đoàn phim ghi lại những lát cắt của cuộc sống.
Đôi khi, điện ảnh không cần những điều lớn lao để chạm đến trái tim người xem. Chỉ cần một câu chuyện đủ chân thành, một ký ức đủ gần gũi và một lời cảm ơn được cất lên đúng lúc, bộ phim cũng có thể trở thành nơi lưu giữ những điều đẹp nhất của một đời người.
Diệu Linh
2 giờ trước
3 giờ trước
52 phút trước
1 giờ trước
1 giờ trước
57 phút trước
3 giờ trước
3 giờ trước