🔍
Chuyên mục: An ninh - Trật tự

Còi hú là chạy, mọi thứ gói gọn trong vài phút sinh tử

1 giờ trước
Tôi sang Tel Aviv làm việc trong lĩnh vực nhà hàng đã hơn 2 năm.
00:00
00:00

Thành phố vốn được xem là sôi động bậc nhất của Israel, nơi đêm xuống là ánh đèn quán xá rực sáng, khách du lịch chen chân ngoài bãi biển, song 2 ngày qua, nhịp sống ấy bị bóp nghẹt.

Tôi vẫn đi làm bình thường. Nhà hàng chưa đóng cửa nhưng không khí khác hẳn. Bàn ăn thưa khách, nhiều đơn đặt bị hủy. Ai cũng cầm điện thoại trên tay, mắt dõi theo các ứng dụng cảnh báo khẩn cấp. Chỉ cần tín hiệu vang lên, mọi cuộc trò chuyện lập tức ngắt quãng.

Theo thông báo của chính quyền thành phố và công ty quản lý, chúng tôi luôn phải trong tư thế sẵn sàng di chuyển đến nơi trú ẩn an toàn. Hai hôm nay, khu vực tôi ở hứng chịu khoảng 50 đợt tấn công. Tiếng nổ vọng lại từng hồi, lúc xa lúc gần. Trường học, công sở đồng loạt đóng cửa. Người dân được yêu cầu không ra ngoài nếu không thực sự cần thiết. Chỉ bệnh viện, cửa hàng tiện lợi và các dịch vụ thiết yếu được phép mở cửa.

Ở đây, hầu như tòa nhà nào cũng có hầm trú ẩn. Đó là điều bắt buộc trong thiết kế xây dựng. Khi còi báo động vang lên - một âm thanh dài, dồn dập và lạnh sống lưng - chúng tôi có vài chục giây để chạy vào hầm. Không ai nói với ai lời nào, tất cả chỉ dồn chân bước thật nhanh nhưng không được hoảng loạn.

Người dân trú ẩn tại một bãi đỗ xe ngầm ở TP Tel Aviv – Israel sau khi còi báo động vang lên, cảnh báo một cuộc tấn công tên lửa của Iran hôm 28-2 Ảnh: AP

Trưa 1-3, khi tôi đang chuẩn bị món ăn thì còi hú. Khách và nhân viên cùng bỏ dở mọi thứ, theo lối cầu thang dẫn xuống tầng hầm. Cửa thép đóng sập lại. Trong không gian kín, chỉ nghe tiếng thở và tiếng điện thoại cập nhật tình hình. Vài phút sau có thông báo an toàn tạm thời, mọi người lần lượt chui lên.

Nơi tôi làm có 3 người Việt. Chúng tôi ở gần nhau, làm cùng ca nên càng gắn bó trong những ngày này. Trước mỗi ca làm, cả 3 nhắc nhau sạc đầy điện thoại, cất sẵn giấy tờ tùy thân trong túi. Tối về, chúng tôi gọi điện về nhà, nói rằng mọi thứ vẫn ổn - dù trong lòng nhiều lo lắng. Điều khó chịu đựng nhất không phải là tiếng nổ mà là cảm giác thấp thỏm. Không biết khi nào còi lại vang lên. Không biết đợt tấn công tiếp theo sẽ gần hay xa. Giữa bất ổn, tôi hiểu rằng điều quan trọng nhất là giữ bình tĩnh, tuân thủ hướng dẫn an toàn và luôn ở cạnh những người đồng hương để nương tựa lẫn nhau.

Ở Tel Aviv lúc này, cuộc sống không dừng lại nhưng lại thu hẹp trong phạm vi vài chục giây giữa tiếng còi hú và cánh cửa hầm trú ẩn khép lại - nơi mỗi người học cách trấn an chính mình trước những điều không thể đoán trước!

Nguyễn Trần Thụy Miên (26 tuổi, từ Tel Aviv)
















Home Icon VỀ TRANG CHỦ