9X đạp xe qua 5 quốc gia: 'Lòng tốt của những người xa lạ tiếp sức cho tôi'
Khởi hành từ tháng 9/2025 tại Việt Nam, Phạm Công Luật vừa hoàn thành chặng Đông Nam Á của hành trình "Road to Old Trafford" với 7.108 km đạp xe qua 5 quốc gia trong 124 ngày, giảm 14 kg. Chia sẻ với PV Tri thức và Cuộc sống, anh Luật cho biết, điều đáng nhớ nhất không phải những cung đường hay cột mốc đã đi qua, mà là lòng tốt của những người xa lạ đã đồng hành và tiếp sức cho mình.

Anh Phạm Công Luật bắt đầu hành trình đạp xe từ Việt Nam.
"Đông Nam Á mới chỉ là sự khởi đầu"
– Anh vừa cán mốc 7.108 km sau 124 ngày đạp xe và đặt chân đến Singapore. Cảm xúc của anh thế nào khi hoàn thành chặng Đông Nam Á của hành trình "Road to Old Trafford"?
Thật ra cảm xúc của tôi khá lẫn lộn. Tôi vui vì 7.108 km là quãng đường dài nhất mình từng chinh phục bằng xe đạp. Tôi đã băng qua mùa mưa bão ở Việt Nam, đối mặt với cái nắng như thiêu đốt ở Lào, Thái Lan và Malaysia trước khi đặt chân đến Singapore – một quốc gia rất hiện đại và văn minh.
Bên cạnh niềm vui vẫn là sự lo lắng về chặng đường phía trước. Tại Singapore, tôi gặp một người bạn đã đạp xe từ Phần Lan đến đây 20 năm trước. Anh ấy nói với tôi: "Đông Nam Á chỉ là tuần trăng mật của hành trình này mà thôi".
Nghe câu nói đó, tôi hiểu rằng Đông Nam Á mới chỉ là sự khởi đầu, bởi phía trước vẫn còn một chặng đường rất dài để đến được Old Trafford.
– Trên mạng xã hội, anh chia sẻ có những ngày gần như không trò chuyện với ai ngoài chính mình và rất nhớ tiếng Việt. Sự cô đơn đã ảnh hưởng đến anh ra sao trong hơn 4 tháng rong ruổi qua nhiều quốc gia?
Có những ngày tôi đạp xe hàng giờ mà không nói chuyện với bất kỳ ai. Tôi đi qua những bản làng, vùng quê ở Lào hay Thái Lan, nơi người dân không giao tiếp được bằng tiếng Anh. Chúng tôi chỉ có thể dùng ngôn ngữ cơ thể hoặc vài câu tiếng Thái, tiếng Lào bập bẹ để hỏi đường hay mua sắm.
Có những lúc tôi nhớ Việt Nam da diết: nhớ tiếng Việt, nhớ những cuộc trò chuyện rất bình thường với gia đình và bạn bè, thậm chí nhớ cả cảm giác ngồi uống cà phê, thoải mái tán gẫu với những người thân quen. Đôi khi ở một mình khiến tôi chán chường và hoài nghi về bản thân cũng như hành trình này.
Nhưng chính khoảng thời gian ấy lại giúp tôi hiểu mình hơn và hiểu rõ cảm xúc của bản thân. Tôi học cách đối diện với những suy nghĩ tiêu cực thay vì né tránh và nhận ra rằng cô đơn cũng là một phần của hành trình. Suy cho cùng, hành trình này cũng giống như cuộc sống của mỗi người: sẽ có lúc vui, lúc buồn; có những giai đoạn đầy hưng phấn nhưng cũng có những thời điểm ngập tràn hoài nghi.

"Dù khác biệt về ngôn ngữ, văn hóa hay tôn giáo, con người vẫn luôn dành cho nhau sự tử tế"
– Sau khi đi qua Việt Nam, Lào, Thái Lan, Malaysia và Singapore, đâu là kỷ niệm hoặc cuộc gặp gỡ khiến anh nhớ nhất đến thời điểm này?
Tôi không thể chọn ra một khoảnh khắc duy nhất. Tôi trân trọng từng con người và từng cuộc gặp gỡ trên hành trình này. Nhưng điều khiến tôi biết ơn và ấn tượng nhất chính là lòng tốt của những người tôi gặp trên đường.
Đó là J.P và Anthony, hai người bạn đạp xe chỉ mới quen tôi khoảng một tiếng đồng hồ nhưng đã sẵn sàng hỗ trợ tôi trong giai đoạn khó khăn nhất ở Việt Nam và động viên: "Keep this journey going" (PV: “Cứ tiếp tục tiến về phía trước nhé”).
Đó là gia đình anh Định ở Pakse (Lào), một gia đình gốc Việt đã chăm sóc tôi tận tình khi tôi bị ngộ độc thực phẩm và tiêu chảy. Đó là cộng đồng người hâm mộ Manchester United ở Bangkok (Thái Lan), Penang và Kuala Lumpur (Malaysia), những người đã nhiệt tình chào đón tôi.
Tôi cũng không quên anh cảnh sát Rosly ở Kuala Lumpur. Anh đã lái xe gần 70 km để giúp tôi lấy lại hai túi đồ quan trọng bị bỏ quên ở điểm cắm trại hôm trước, bên trong có laptop, hộ chiếu và tiền mặt.
Những cuộc gặp gỡ ấy khiến tôi nhận ra rằng, dù khác biệt về ngôn ngữ, văn hóa hay tôn giáo, con người vẫn luôn dành cho nhau sự tử tế. Chính điều đó mang đến cho tôi niềm vui, niềm tin và hy vọng để tiếp tục hành trình mỗi ngày.

Anh Luật chụp ảnh kỷ niệm cùng J.P và Anthony. Cả ba cùng có đam mê đạp xe.

Anh Định ở Pakse (Lào) hết lòng giúp đỡ anh Công Luật.
"Khả năng thích nghi và giữ được sự bình tĩnh là hành trang quan trọng nhất"
– Anh từng nói phía trước là những cung đường dài hơn, nhiều thử thách hơn khi bước vào Nam Á. Anh đang chuẩn bị những gì cho chặng đường phía trước?
Tôi đang chuẩn bị cả về thể chất lẫn tinh thần. Về mặt hậu cần, tôi nghiên cứu kỹ lộ trình, thời tiết, vấn đề thị thực và các phương án dự phòng, đồng thời kiểm tra lại toàn bộ xe đạp cùng trang thiết bị để hạn chế tối đa rủi ro.
Thực tế, tôi đã điều chỉnh lộ trình ban đầu để tránh giai đoạn nắng nóng khắc nghiệt ở Ấn Độ cũng như mùa mưa tại Nepal. Ấn Độ và các quốc gia khu vực Trung Á sẽ mang đến những thử thách hoàn toàn khác: khí hậu khắc nghiệt, địa hình phức tạp, những đoạn đường heo hút không có bản làng và những ngày phải tự mình giải quyết mọi vấn đề.
Tôi không nghĩ mình có thể chuẩn bị hoàn hảo cho mọi tình huống, bởi hành trình luôn tồn tại những biến số ngoài dự đoán. Nhưng tôi tin rằng khả năng thích nghi và giữ được sự bình tĩnh sẽ là hành trang quan trọng nhất.
– Điều gì đang giúp anh duy trì quyết tâm để tiếp tục đạp xe mỗi ngày, bất chấp những sự cố, khó khăn và cả những hoài nghi từng xuất hiện trên hành trình?
Tôi nghĩ đó là việc luôn nhớ vì sao mình bắt đầu hành trình này.
"Road to Old Trafford" không chỉ là hành trình thực hiện giấc mơ cá nhân của một người hâm mộ Manchester United. Tôi muốn dùng chuyến đi này để lan tỏa niềm đam mê khám phá thế giới, sự cởi mở với những vùng đất mới, tầm quan trọng của sức khỏe tinh thần và văn hóa đạp xe. Bên cạnh đó, tôi cũng mong muốn mang những hình ảnh rất Việt Nam như chiếc nón lá hay tà áo dài ra thế giới theo một cách thật riêng.
Thú thật, đã có những lúc tôi hoài nghi chính mình, có những ngày muốn dừng lại vì những khó khăn và thử thách đang phải đối diện. Nhưng rồi tôi hiểu đó chỉ là những cảm xúc nhất thời.
Tôi biết vẫn còn rất nhiều người âm thầm dõi theo và động viên mình mỗi ngày. Và tôi thường nghĩ đến khoảnh khắc được đặt chân đến Old Trafford sau tất cả những gì đã trải qua. Tôi tin đó sẽ là một khoảnh khắc thật sự nhiệm màu – không chỉ với riêng tôi, mà còn với tất cả những ai đã đồng hành cùng hành trình này.

Thu Cúc (Ảnh: NVCC)
1 giờ trước
43 phút trước
4 phút trước
1 giờ trước
1 giờ trước
1 giờ trước
1 giờ trước
1 giờ trước
2 giờ trước
3 giờ trước